[yunjae] You belong with me – chap 1

Chap 1: First sight

“Hừ, thật là rắc rối…” Yunho chán nản ném mình lên sofa. Hai người đang ở tại căn hộ mà ông nội Jaejoong tặng cậu không lâu trước khi ông qua đời.

Căn hộ nằm trên một bãi biển cát trắng, lung linh, xinh đẹp, cách không xa trung tâm thành phố. Mọi cảnh vật đều tươi đẹp và cực kì lí tưởng cho bất kì cặp vợ chồng mới cưới nào. Hơn thế nữa, với những người sống ở đây, thật không còn gì tuyệt vời hơn là khi có thể được trực tiếp ngắm nhìn những chùm sáng cam, đỏ và vàng hài hòa tỏa ra từ mặt trời lúc đi xuống dưới trong những buổi hoàng hôn. Một khung cảnh đẹp đến mê diệu, đắm say lòng người.

“Tôi không lấy cậu vì tôi thích cậu, tôi chỉ lấy cậu vì đó là di nguyện của ông chúng ta mà thôi…,” Yunho bật dậy, chua chát nói với Jaejoong khi cậu còn đang bận tay với công việc của chính mình.

Jaejoong lạnh lùng nhìn Yunho và lờ đi những lời nói cay độc mà anh giành cho mình. Cậu thích giữ yên lặng hơn là đôi co một cách vô nghĩa với cái người tên Yunho này. Cậu dỡ đồ của mình ra và mang chúng lên phòng. Thật may là căn hộ có 2 phòng ngủ. Một phòng cho cậu và một phòng cho cái tên khốn Yunho kia.

“Ui chao,… đói quá” Jaejoong nói với chính mình khi cậu mở cửa số để làn gió tươi mát lùa vào phòng. Sau một hồi thỏa thuê ngắm khung cảnh thành bình từ ô cửa, cậu đi xuống dưới lầu để tìm cái gì đó để lấp đầy cái bụng đang kêu gào của mình.

“Ôi trời, đói quá!” trong phòng khách, Yunho vừa xem ti vi, vừa kêu gào. Ti vi đang cho phát trận đấu đội bóng đá yêu thích của anh tham gia. Jaejoong cảm thấy khó chịu với hành động của Yunho, anh ta cứ như đàn bà vậy. Nhưng kệ, cậu nhanh chóng vào bếp ngay cạnh cầu thang và bắt đầu nấu món thịt bò bít-tết sở trường của mình. Cậu thường hay nấu món tây nhiều hơn những món Hàn truyền thống.

“Ya – nhanh vào ăn đi. Thức ăn sắp nguội rồi này …” Jaejoong gọi Yunho bằng một tông giọng khác.

“Bít-tết sao!!!???” Yunho nhìn đĩa thức ăn của mình như bị mê hoặc.

Jaejoong bình tĩnh ngồi xuống ghế và làm ngơ ông chồng hờ của cậu. Yên lặng thưởng thức món ăn trong đĩa của mình, họ không nói vợi nhau lấy một lời. Hai người đều chìm trong những suy nghĩ vẩn vơ. Dù nghĩ theo phương diện nào thì cả hai cũng không thể xem cuộc hôn nhân của mình là thật được. Họ lấy nhau quá chóng vánh. Hơn thế nữa, họ chỉ là bạn từ cái thời xa lắc xa lơ, thời cởi chuồng tắm mưa, nhưng giờ khi đã trao nhau chiếc nhẫn cưới thì cái danh “bạn thuở nhỏ” kia lại được chuyển thành “vợ chồng son”. Điều này thật khó chịu.

“Tối nay tôi sẽ về muộn nên cậu không cần phải đợi tôi đâu.” Yunho nói khi vừa ăn xong phần ăn của mình.

“Có ma nào quan tâm anh về hay không đâu?” Jaejoong đáp một cách khó chịu, rồi lại tiếp tục dùng bữa.

“Hử, … nghĩa là, chúng ta cứ tự nhiên mà làm những gì mình thích, phải không?” Yunho cười giả tạo rồi đi lên lầu, bước thẳng vào phòng tắm.

 

“Tên khốn kiếp Yunho!!!” Jaejoong thực sự phát điên với cái cách khiêu khích của Yunho, cậu bắt đầu nghĩ cậu phải sống cùng cái tên quỷ sứ này đến bao giờ đây.


Tối hôm đó, Jaejoong chỉ có một mình ở nhà, khi cậu đang ngồi xem một vài chương trình hài trên ti vi thì bất ngờ tiếng chuông điện thoại reo lên.

“Si… Siwon…?” Jaejoong có thể cảm thấy trái tim mình như ngừng đập khi cậu thấy cái tên hiện trên màn hình di động.

“X…xin chào? Siwon, anh đấy à?” Jaejoong lắp bắp, một chút lo sợ. Đây là lần đầu tiên sau đám cưới Siwon gọi cho cậu.

“Hơ? Giờ luôn ạ?” Siwon muốn gặp cậu vào tối hôm đó thực sự làm cậu rất sốc. Jaejoong cảm thấy lòng mình xao xuyến trong một phút giây, nhưng có gì đó khiến cậu lại cảm thấy bất an hơn.

Jaejoong nhanh chóng mặc chiếc áo đỏ ưa thích của mình cùng với một chiếc mũ đen rồi nhanh chóng lao ra khỏi nhà.

“haa…ha…!” Jaejoong cố chạy nhanh hết sức có thể, để gặp được người đàn ông mà mình thương nhớ. Cậu không thể quên được những biểu cảm trên gương mặt Siwon khi cậu thông báo mình sắp kết hôn. Mọi chuyện đã xảy ra chỉ trong chớp mắt. Không ai có thể chốn thoát khỏi số phận mà ông trời đã sắp đặt cho chúng ta. Cậu không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân vì đã làm tổn thương Siwon chỉ vì sự ích kỉ của mình, không bao giờ. Cậu muốn khóc ngay khi nghĩ đến điều đó. Cậu cảm thấy nước mắt đã ngập đầy trong đôi mắt cậu và bất cứ lúc nào nó cũng có thể trào ra.

Từ xa, cậu đã có thể thấy được bóng dáng của một người đàn ông, và cậu đoán chắc đó là Siwon.

“Ukm? Em tới rồi…” Siwon liếc nhin Jaejoong đang thở hổn hển sau khi chạy một quãng xa từ căn hộ tới đây.

“Dĩ nhiên…! Sao lại không tới chứ…. Siwon, em nhớ anh!!!” Jaejoong không chần chừ mà nhào tới ôm chầm lấy người đàn ông mà cậu yêu, người mà cậu nhớ rất nhiều. Nhưng lần này, Siwon không ôm cậu như anh vẫn thường hay làm.

“Anh cũng nhớ em…”

Jaejoong không hiểu tại sao, nhưng bất ngờ cậu nhận ra một người nào đó bước ra từ chiếc xe Jaguar của Siwon. Anh ta thật đẹp với mái tóc vàng xoăn óng ả, và từ trang phục của người đó, cậu có thể thấy anh ta theo phong cách thời trang lòe loẹt Harajuku.

“Ara~! Thật đáng xấu hổ. Cậu làm tổn thương anh ấy và giờ cậu lại nói cậu nhớ anh ấy sao? Cậu đang đùa chắc…” Heechul xúc phạm Jaejoong, có vẻ như anh ta còn khinh thường cậu.

“Anh…anh ta là ai vậy, Siwon?” Jaejoong nhìn Siwon, mong muốn nhận được câu trả lời từ anh. Đến lúc này, Siwon mới từ từ đẩy Jaejoong ra và đi về phía Heechul, vòng tay nắm lấy cổ tay của Heechul.

“Warukatta na (Thật đáng xấu hổ)…” Siwon nói với cậu bằng một tông giọng thật khác lạ, cứ như thể anh đang nói với một người lạ mặt, một người mà anh chưa gặp bao giờ.

Jaejoong choáng váng với nhận định rằng Siwon hoàn toàn không còn yêu cậu nữa. Jaejoong hiểu Siwon đã bị tổn thương như thế nào vì đám cưới của cậu. Cậu thực sự đã được cho phép để hủy cuộc hôn nhân kia và bắt đầu lại với anh, nhưng sau đó thì …

“Jae à, thực ra anh đã hẹn hò với Heechul vài lần trước khi em kết hôn…” Siwon nói ra sự thật.

“Gi…gì cơ?” Mắt cậu mở to, Jaejoong hoàn toàn sốc bởi sự thật này.

“ukm, đúng vậy đó… cậu quả là một cậu bé nhàm chán!” Heechul cười giả lả, xoay hông và ôm lấy Siwon.

“Chúng tôi tiến xa hơn cậu nghĩ đó. Siwon hứa sẽ chịu trách nhiệm với mọi việc anh ấy đã làm với tôi…” Heechul cười một cách nham hiểm và quay qua hôn Siwon. Siwon không phủ nhận cũng không từ chối nụ hôn của Heechul.

Jaejoong cảm thấy mình thật ngớ ngẩn. Cậu thực sự bị sốc bởi sự thật mình đã bị phản bội bởi người mà cậu yêu thương nhất. Cậu đã bị phản bội bởi… mối tình đầu của bản thân. Cậu có thể cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi đang lăn trên gò má của mình. Cậu đã khóc thật rồi.

“Anh… xin lỗi…” Siwon định đến bên Jaejoong nhưng Heechul đã không cho anh làm điều đó.

“Không cần phải xin lỗi, cậu ta là người đã làm anh tổn thương nhất. Thế nên, để cậu ta đi đi…” Heechul ôm lấy cánh tay Siwon và đem anh nhét vào chiếc xe Jaguar. Họ lái xe đi, bỏ lại Jaejoong đang run rẩy và đau đớn. Họ rời đi mà không có một dấu hiệu nào của sự cảm thông.

“Nghĩ xem, … đáng đời mày?” Jaejoong bất chợt mỉm cười và đôi lúc cậu lại ngừng cười, nhưng cậu không thể khóc hết nỗi lòng mình. Jaejoong sẽ không bao giờ có thể khóc được nữa, vì trái tim cậu giờ đây đã cạn khô chết lặng mất rồi. Cậu đã tin mù quáng một người mà người ấy lại đi phản bội cậu. Đêm hôm đó đáng lẽ sẽ là đêm mà các cặp vợ chồng mới cười sẽ trao nhau những giấc mơ ngọt ngào, được ôm lấy nhau thật chặt và hạnh phúc bên nhau, nhưng… còn với cậu, đó là đêm tồi tệ nhất trong cuộc đời mình.


Sau sự tình kinh hoàng kia, giờ Jaejoong tìm đến một quá cà phê mở gần như 24/24 để uống chút gì đó giải tỏa tâm trạng. Cậu gọi loại soju mạnh nhất trong quán và ngồi xuống, nhớ lại những kỉ niệm trước đây cùng với Siwon. Cậu không thể nào quên được ánh mắt quyến rũ không thể cưỡng nổi của Siwon mỗi lần nhìn cậu, bàn tay ấm áp của anh mỗi khi anh chạm vào cậu. Cậu không thể quên cảm giác an toàn và được che chở mà anh mang lại. Cậu không thể nào quên được nụ hôn dịu dàng mà anh trao cho cậu…

Jaejoong khóc, khóc rồi lại khóc. Cậu không thể quên người mà cậu yêu thương bằng cả trái tim chỉ trong một ngày được. Có lẽ cậu sẽ phải dành cả phần đời còn lại của mình để có thể vượt qua nỗi  đau này.

Đêm đó, Jaejoong đã uống rất nhiều soju, cả người cậu toàn mùi rượu. Cậu bước đi loạng choạng. Cậu uống rồi lại uống cho đến giọt rượu cuối cùng. Đây tất nhiên là lần đầu tiên cậu uống thứ gì đó có cồn. Ông nội đã cấm cậu uống bất kì đồ uống có cồn nào, dù là trong bất cứ hoàn cảnh nào.

“Mình là đồ bỏ đi… hahaha… Cuộc đời mình giờ thật vô nghĩa!!! Hahaha!!!” Jaejoong hét lên rồi cười sằng sặc, rồi lại mỉm cười như một người điên. Bất ngờ, cậu đổ ập xuống. Trước khi cả cơ thể cậu chạm đất thì ai đó đã kịp thời tóm lấy cậu.

“TSK! Cậu thật phiền phức!” Yunho gật gật đầu và cảm thấy có chút gì an tâm hơn. Sau khi đợi cậu gần 3 tiếng, anh trở nên rất lo lắng và bắt đầu tìm kiếm cậu. May mắn sao, cuối cùng cũng tìm thấy cậu.

Anh nhìn chằm chằm vào cậu một hồi. Yunho có thể thấy những giọt nước mắt đang rơi trên gương mặt Jaejoong và anh đưa tay gạt chúng đi.

“Ukm, Jae… Tôi hiểu …” Yunho bế cậu lên theo kiểu bế công chúa. Dù sao thì Jaejoong cũng là vợ anh mà.


Về nhà, Yunho để Jaejoong nằm trên sofa. Cậu hoàn toàn xỉn không biết trời trăng gì.

“Chết tiệt… hôi quá!” Yunho lầm bầm với chính mình và cảm thấy bực mình vì cái tên say rượu này.

“N…óng… nóng. Ở đây nóng quá…” Jaejoong than khi mà mắt cậu thậm chí còn không mở. Yunho quỳ bên cạnh cậu vì anh không nghe thấy cậu đang nói cái gì.

“Này, cậu phải đi tắm trước khi ngủ chứ. Hôi quá đi.” Yunho gần như hét lên với Jaejoong khi anh nhận ra cậu đang cởi áo khoác ngoài cùng với chiếc áo sơ mi, làm lộ ra làn da không tì vết. Anh bỗng chốc đỏ bừng mặt.

“Yun… nóng quá… Tôi muốn đi tắm…” Jaejoong tiếp tục nói trong khi vẫn nhắm tịt mắt. Yunho giật mình.

“Y…Yun??” Yunho không thể ngăn cho gương mặt mình đỏ lên. Anh thấy mặt mình thật nóng.

“Hử? Giờ lạnh lắm! Ô, Jaejoong à!” Yunho vỗ nhẹ lên mặt Jaejoong để đánh thức cậu dậy.

Nhưng bất ngờ, Jaejoong giữ lấy tay Yunho “Jae… chỉ có Jae thôi…”

“C…Cái…Cái gì cơ?” Yunho nhìn Jaejoong trong thoáng chốc, anh thèm khát làn da mịn màng của cậu. Một giọt nước mắt vẫn còn vương trên khóe mi cậu. Mũi cậu cũng đỏ lên vì khóc suốt một đêm. Mặt thì đỏ bừng như cái đèn lồng, có thể là do cậu đang say. Đôi môi hồng của cậu như đang mời gọi…

“Gì… Mình đang nghĩ cái quái quỷ gì thế này???” Yunho nhanh chóng quay mặt đi và vò tung mái tóc mình. Anh kịch liệt chống lại những ham muốn không mong đợi của bản thân.

“Không, không được. Điều này không nên xảy ra! Này Jae! Tỉnh, tỉnh lại đi! Tôi mang cậu vào phòng tắm!” Yunho nhấc bổng Jaejoong lên và mang cậu tiến thẳng vào phòng tắm.

Trong phòng tắm, Yunho đặt Jaejoong vào bồn tắm và cố đánh thức cậu lần nữa.

 

— tobe continue—

Posted in Yunjae fanfic | Tagged , , , | 1 Comment

[yunjae] You belong with me

Tác giả: Parkuyume
Editor: Jung_Jâu
Tình trạng: [M (16+)] Completed
Nhân vật chính: Kim Jaejoong, Jung Yunho
Thể loại: Romance, Drama
Số chương: 9 chương
Tình trạng bản trans: đang lết dần dần

Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả. Xin đừng mang em ý ra khỏi wordpress này. 

 

“Con có đồng ý lấy người ngày làm vợ mình không?” Vị linh mục hỏi làm Yunho thoáng giật mình.
Những lời đó của vị linh mục làm Jaejoong khóe mắt bỗng nghẹn ngào. Ngần ngừ một lát rồi Yunho cũng nói “Con đồng ý”. Anh không hề mong muốn cuộc hôn nhân này, nhưng nhớ tới di nguyện trước khi nhắm mắt của ông nội một tháng trước, anh không còn sự lựa chọn nào khác ngoài tiếp tục hoàn thành nó.
“Vâng, con đồng ý.” Anh nặng nề nói.
Lúc này, Jaejoong không thể cầm  được nước mắt nữa rồi. Hình ảnh Siwon hiện lên trong tâm trí của cậu. Những khoảnh khắc yêu thương mà cậu và Siwon đã trao nhau giờ chỉ còn là những kỉ niệm đẹp, vì giờ đây cậu hoàn toàn đã là vợ người ta. Cậu hi vọng rằng người cậu lấy là anh, nhưng sao số phận lại quá nghiệt ngã thế này. Nó lòng vòng rồi ném cậu vào biển sâu đau khổ.
“Con thì sao?…” Giọng nói của vị linh mục và cái xiết nhẹ của Yunho nơi cổ tay đưa cậu trở lại với thực tại. Cấu chớp mắt đầy bối rối.
“Con có đồng ý lấy người này làm chồng mình không?” Linh mục hỏi lại. Jaejoong vô hồn nhìn vị linh mục rồi lắp bắp từng chữ “V… vâng, con… con đồng ý…”
Từ giây phút này trở đi, hai ngươi chính thức là vợ chồng, không ai có thể phủ nhận được điều đó.

Danh mục

–The end–
Có nhà đã nhận edit fic này rồi, và bạn ấy cũng đã xin đc per của tác giả. Thế nhưng chờ hoài không thấy bạn ấy làm nên mình làm.
Vì là một trong những fic mình mở đầu quá trình sự nghiệp, nên còn nhiều sai sót, mong nhận được sự ủng hộ và giúp đỡ của mọi người.
Mọi người đi qua cho em một tim ạ.
Posted in Yunjae fanfic | Tagged , , , , , , | Leave a comment

[International Competence] Reflection 2

INTERCULTURAL COMMUNICATION REFLECTION 2 

Last week, I studied “nonverbal language” which I listened a lot in the past but this was the first time I actually focused on it. In my opinion, “nonverbal language” is an effective way to inform and attractive others in many situations.

Imagine you are waiting for your friend at the Noibai Airport and you see him/her going out from the door. What will you do? Shout aloud? Wave hands, jump up with your banners of his/her name?  If you use the first way, it means that you use “verbal language” to inform your friends. And if you use the others, you use “non-verbal language” to do that. In a crowded place like airport, I suppose that using body language with speaking language is a wise and judicious choice to attractive your friend. Maybe, your voice can be blurred by the airport’s noise, but your movements can make a person who is seeking a familiar image of relative easy to identify and recognize you. I used to pick my brother up at the airport by using nonverbal language like this, and of course I was successful.

Another situation that nonverbal can be effective is when you want to announce others but not to get attraction of others around. For example, you are making noise in the class, the teacher can stare you, take hand before her lips or point you, which is enough for you to understand that she knows and you should keep quiet. For other instance, when I talk up to my mother and our neighbor’s conversation and my mother is only glowered, I immediately keep silent.

These are some of situation that used to use nonverbal language in the life unconsciously but I don’t know. However, after the lesson, I know more about them. And now I see the meaning of the idiom “silence is gold” which I used think it is nonsense because you will use body language or nonverbal language instead of saying any words. And I also recall a sentence in someone song: “You Say It Best When You Say Nothing At All”.

— The end —

Posted in Assignment, essay | Leave a comment

[International Competence] Reflection 1

INTERCULTURAL COMMUNICATION REFLECTION 1

Have you ever thought that in the life, sometimes, you should not make a hasty decision or evaluate an on-going situation? I learned a lesson of it in the last class session.

A hasty conclusion which is only based on what is happening in your eyes often comes to nothing. It is easy to see that people always think and evaluate everything around them, which is the humans instinct to survive and develop. However, they’ll make mistakes in many situations because they don’t see it in whole the process. I remember a story about a boy with a baby doll and a brightly smile at the bus station. His boy friends think that he is strange and girly. They tease him because they think only girls play with dolls and the boys must play soccer, volleyball or practice martial art. Maybe, this is a prejudice engraved into the mind of many generations of children and adult as well. Therefore, in these boys’ point of view, the boy with doll is a shameful person. However, no one of those children knows the truth of the baby doll. That is a gift prepared and selected meticulously for a girl who dreams to become a ballet dancer but being in hospital due to her broken leg. The doll just reinvigorates her to overcome fear and difficulty and to purchase her future dream.

I don’t want to criticize who is wrong or who is right as well as what is respectable in this story. I only emphasize the conclusion they make. They see what the boy is doing and use their knowledge, their prejudice they taught to criticize the boy. If they were calm down and deeply dig into the matter, they would realize a beautiful human value that the boy wants to perform. And I am sure that they won’t tease him anymore.

The last lesson taught me to be careful to see the whole issue and conclude something and never launch a prejudice to anyone without a deep understood to the situation. About you, what do you think when you see a person with bloody hands?

— The end —

Posted in essay | Tagged | Leave a comment

WEBSITES HAY NHẤT ĐỂ HỌC NHỮNG ĐIỀU MỚI MẺ!

WEBSITES HAY NHẤT ĐỂ HỌC NHỮNG ĐIỀU MỚI MẺ!

Source: Ybox.com

 

Posted in Colorful life | Leave a comment

GENERAL GEOGRAPHY OF THE UK & THE US: Hollywood

THE OUTLINE OF THE PRESENTATION

HOLLYWOOD – THE HEART OF FILM INDUSTRY

  1. Introduction
  • Warm up with game “Word Cross” (Group)
  • Lead to the topic: (Minh Ha)

“Due to its fame and cultural identity as the historical center of movie studios and movie stars, the word “Hollywood” is often used as a metonymy of American cinema, and is also often used to refer to the greater Los Angeles area in general. The nickname Tinseltown refers to Hollywood and the movie industry. Today, we will improve that Hollywood is really the home of movie.”

  1. Body
  2. General knowledge of Hollywood
  3. Where is Hollywood located?

Hollywood is a district in the Central Region of Los Angeles, California, the United States.

  1. How did Hollywood get its name?

There are two common legends.

1st: According to the diary of H. J. Whitley, known as the “Father of Hollywood”, on his honeymoon in 1886 he stood at the top of the hill looking out over the valley. Along came a Chinese man in a wagon carrying wood. The man got out of the wagon and bowed. The Chinese man was asked what he was doing and replied, “I holly-wood”, meaning ‘hauling wood.’ H. J. Whitley had an idea and decided to name his new town Hollywood.

2nd: Another story refers the name to Harvey Wilcox who bought land in the area for development of homes. His wife, Daeida met a woman on a train to Hicksville who described her summer home near Chicago that she called Hollywood. Daeide who liked the name gave it to their new development. The name first appeared on the Wilcox’s map of the subdivision, filed to the county recorder on February 1, 1887.

  1. Where you should go in Hollywood?

*Capitol Records: This is a major USA record label, founded in 1942

  • Walk of Fame: A number of sidewalks on Hollywood Boulevard, Founded in 1958.

*Universal Studios: One of the oldest and most well-known Hollywood film studios. Founded in1964

*The Magic Castle: Night club for magicians and magic enthusiasts, founded in 1962.

*The Hollywood Sign: the timeless symbol of Hollywood, located in the Hollywood Hills, established in1923.

More knowledge: – The origin of the famous “Hollywood” sign is embedded in Americana. It was installed originally to advertise a new subdivision near the top of Mount Lee, called “Hollywoodland.” After being erected in 1923, the sign fell into disrepair. The Hollywood Chamber of Commerce was given authority to remove the last four letters and restore the remaining portions of the sign on the hillside, in 1943. The sign is now a registered trademark owned by the Chamber of Commerce, and may only be used in filming with their permission.

-In September 16, 1932 the body of Broadway actress Peg Entwistle was found in a ravine below the sign. She had been living at her uncle’s house in Beachwood Canyon. A suicide note was found in a purse anonymously dropped off at the Hollywood police station. Police surmised Entwistle jumped to her death from the letter H

  1. History of Hollywood (Le Hien)

The history of Hollywood can be divided into 4 periods of time:

  1. Origins Hollywood (1894-1927)
  • By 1900, Hollywood had a population of 500, a post office, a newspaper, a hotel, and two markets.
  • In the early 1900s, filmmakers began moving to the Los Angeles area to get away from the strict rules imposed by Thomas Edison’s Motion Picture Patents Company in New Jersey
  • 1910, Director D. W. Griffith was the first to make a motion picture in Hollywood. The first studio in Hollywood, the Nestor Motion Picture Company shot its first film (In old California) in 1911.
  • By 1912, major motion picture companies had set up production in Los Angeles. Soon, many studios began to emerge by different companies including Paramount, Warner Bros, RKO, Fox and MGM. Hollywood was the fifth largest industry in the nation
  1. The Golden Age (1927- 1949)
  • The start of the Golden Age of Hollywood was when The Jazz Singer was released in 1927 which marked the end to the silent era and increased box- office profits for films as sound was introduced to feature films.
  • Then in 1928, Walt Disney produced the first fully synchronized sound cartoon, including character sounds and a musical score. Steamboat Willie was the first cartoon to feature a fully post-produced soundtrack which distinguished it from earlier sound cartoons.
  • The period from 1930 to 1949 in American film industry was ruled by five big studios known as the “Big Five” (Paramount, Warner Bros, RKO and Columbia and Metro Golden Mayer)
  • RKO’S “Becky Sharp (1937) was the first feature-length Technicolor film. Major hits from the “Big Five” studios .
  • Disney’s Snow White and the Seven Dwarfs (1937), Silly Symphonies, The Old Mill.
  1. The decline of Studios System (1950-1980)
  • After massive success by “Big Five” studios, in 1949 the major studios were forced to sell off the cinema chains that they owned by the US government, after a court ruling that their practices were monopolistic.
  • Besides, the American film industry rapidly declined during the period of 1950 because people choose television over cinema.
  1. The new Hollywood (1980-now)

It wasn’t until the late 1980s that Hollywood studios fully recovered.

  • After 1980s, again Hollywood film industry saw a high rise in cinema business as new film studios begin to emerge. By the end of 1980s there were six big studios ruling over The American film industry (Paramount, Warner Bros, Columbia, Walt Disney Universal and 20th Century Fox). All of these companies are subsidiaries of major media conglomerates
  • Until this date these big companies rule over Hollywood, however there are small studios as well that are contributing their effort in American film industry.
  • These major film studios have given us a lot of hit movies such as Gone with the Wind (1939), Star Wars (1977), Titanic (1997), and Avatar (2009). At present, American film studios collectively generate several hundred movies per year.
  • Hollywood has given recognition to many remarkable directors such as Alfred Hitchcock, Francis Ford Copolla, James Cameron, Martin Scorcese, Roman Polanski,Tim Burton, David Fincher, Christopher Nolan and the list goes on.
  1. The reasons Hollywood is called the home of the film industry
  2. The number of studios in Hollywood.

As we know, at first there are 5 studios known as Big Five in Hollywood. Now, according to Boxofficemojo.com, there are 1093 studios in Hollywood. In that, there are 17 major studios which reach over 1billions dollars, including warner Bros, Buena Vista, Sony/Columbia, 20th Century Fox, Paramount, Universal, MGM/UA, so on. The major studios gross 95% the box office in America.

  1. Genres in Hollywood:

Hollywood movies are based on one of these genres.

  • Action • Adventure • Animation • Biography • Comedy • Crime • Culture and Society • Dance • Documentary • Drama • Fantasy • Historical • Horror • Musical • Mystery • Romantic • Science Fiction • Sports and Recreation • Suspense / Thriller

Besides it, Hollywood learns to create other styles of genres from other countries industry, so the genres are more and more various.

(show a video about some blockbusters of Hollywood’s studios in variety of genres.)

  1. The number of films released annually

The largest film producer is India with over 1000 films every year, but annually Hollywood also makes hundreds of films. Specifically, please look at the table in the screen. In 2014, Hollywood produced 702 movies and totally grossed nearly 10.4 billion dollars. In 2015, 698 movies grossed over 11.1 billion dollars.

  1. Box Office:

The box office all time worldwide shows that: There are 10 films made more than $ 1 billion for each. In that, 8 of them are part of famous franchises and 7 of them are sequels.

The box office all time USA shows that: There are 10 films grossed the highest box office. In that, 3 films made more than $ 5millions for each, 6 of them are part of famous franchises and 5 of them are sequels

In short, Hollywood is the most popular film industry with the highest grossing film industry in the world as well The US.

An interesting point, most of the highest grossing is sequels.

  1. Stars and celebrities
  • There are thousands celebrities in Hollywood. Apart from beautiful women, handsome actors, and interesting movies, Hollywood is popular for its riches. Actors, actresses, and directors in this entertainment industry take home colossal amounts of money yearly, making them some of the richest celebrities worldwide. However, like all other sectors in life, Hollywood celebrities are not equal. While most earn decent salary, the top 10 richest celebrities in the industry in 2015 are.
  • Some quotes of famous people talking about Hollywood.
  • Hollywood has always been a cage …. A cage to catch our dream (John Huston)
  • Hollywood is place where they’ll pay you a thousand dollars for a kiss and fifty cents for your soul. (Marilyn Monroe)
  • I believe that Gods feels sorry for actors, so he created Hollywood to give them a place in the sun and swimming pool. The price they had to pay was surrender their talent (Cedric Hardwicke)
  • If I fail, the film industry writes me off as another statistic. If I succeed, they pay me a million bucks to fly out to Hollywood and fart. (George A. Romero)
  1. Oscar Award

The Academy Awards, or “Oscars”, is an annual American awards ceremony hosted by the Academy of Motion Picture Arts and Sciences (A.M.P.A.S.) to recognize excellence in cinematic achievements in the United States film industry as assessed by the Academy’s voting membership. The various category winners are awarded a copy of a statuette, officially called the Academy Award of Merit, which has become commonly known by its nickname “Oscar”. The awards, first presented in 1929 at the Hollywood Roosevelt Hotel, are overseen by A.M.P.A.S

Oscar is now seen live in more than 200 countries and can be streamed live online

The 88th Academy Awards ceremony was held at the Dolby Theatre on February 28, 2016 and hosted by Chris Rock. A total of 2,947 Oscars have been awarded since the inception of the award through the 87th

III. Conclusion

In short, we need to remember that:

Hollywood is a real legendary symbol of film-industry all over the world. It is “The Dream Factory”, “The Kitchen of big business” and “The Artificial Paradise”.

Nowadays, Hollywood is also a real magical place with a lot of famous destinations and celebrities. And is a live fairy-tail for talented directors, actors and writers.

 Reference:

  1. https://en.wikipedia.org/wiki/Hollywood
  2. http://allanellenberger.com/tag/harvey-henderson-wilcox/
  3. http://www.nhm.org/nature/blog/california-holly-how-hollywood-didnt-get-its-name
  4. https://blog.treepeople.org/environment/2012/12/hollywood-name
  5. http://www.u-s-history.com/pages/h3871.html
  6. http://www.boxofficemojo.com/
  7. https://www.ibest9.com/top-10-richest-hollywood-celebrities-reviews/
  8. https://en.wikipedia.org/wiki/Academy_Awards

—The end—

Posted in Assignment, mini presentation | Tagged , , , , , | Leave a comment

Trẻ hơn 10 tuổi chỉ nhờ Dầu dừa và Baking Soda

Nguồnhealthylifevision

Dịch: Jung_Jâu

Nếu da mặt bị chùng và có nhiều nếp nhăn đang làm bạn phiền lòng, vậy thì bạn nên thử làm theo liệu pháp làm sạch da tự nhiên này.

Hỗn hợp dầu dừa và baking soda có thể làm sạch sâu da mặt, thấm vào từng lỗ chân lông và thổi bay hiệu quả các loại mụn trứng cá và mụn đầu đen. Hỗn hợp này còn giúp làm sạch da chết, bụi bẩn và dầu nhờn cũng như giúp phục hồi làn da tươi trẻ.

c5gitjgusaaac7x

Baking soda có thể được dùng cho nhiều mục đích khác nhau, chẳng hạn như mục đích làm đẹp. Vài người nghĩ baking soda chỉ được sử dụng để làm bánh và tẩy rửa, thế nhưng nó cũng là chất khử mùi và làm bóng chuyên dụng. Baking soda còn được dùng thay thế rất tốt cho các sản phẩm tẩy rửa hóa học. Dù sao thì người ta đã bắt đầu dùng baking soda như một sản phẩm làm đẹp trước đây rất lâu rồi. Nó không chỉ có thể giúp chữa trị tình trạng mụn trứng cá và các vấn đề tương tự của da mà còn có thể làm cân bằng độ pH của da, giữ cho da an toàn để tránh các vấn đề liên quan.

Dầu dừa giúp làm ẩm da và cải thiện đặc tính kháng khuẩn của da, giúp da hoàn toàn khỏe mạnh.

Công thức:

  • 2 thìa cà phê dầu dừa nguyên chất
  • 1 thìa cà phê baking soda

Chuẩn bị:

Cho các nguyên liệu đã chuẩn bị vào một cái bát và trộn đều cho đến khi thu được một hỗn hợp sền sệt.

Đắp hỗn hợp trên lên vùng da bạn muốn cải thiện. Đợi 5 phút sau đó rửa sạch bằng nước ấm.

Cuối cùng thì hãy mát-xa nhẹ nhàng vùng da vừa đắp hỗn hợp trên.

Dầu dừa sẽ giúp làm ẩm da, do đó bạn không cần bôi thêm các loại sản phẩm cung cấp độ ẩm cho da khi thực hiện phương pháp này.

—Hết—

Posted in Làm đẹp | Tagged , , , , , | Leave a comment

[YunJae] 7 years of love

Author: nrsjyj

Editor: Jung_Jâu

Paring: Yunjae 윤재 

Genre: Romance, tan rồi hợp, HE, sinh tử văn

Disclaim: Họ không thuộc về ai cả, họ là của nhau. Còn fic này không phải của editor mà là của author. Mình chưa xin phép author nên các bạn thông cảm đừng lội ngược xuôi em ý.

a27e019e4a86f5590485fde20ba25a9c

Anh và em quen biết nhau 7 năm dòng

Không ai nghĩ rồi ta sẽ dễ dàng chia tay như vậy.

Nhưng chúng ta vẫn làm vậy, rời xa nhau

Bỏ lại những kỉ niệm đẹp ngày đấy

Cùng xây đắp suốt thời gian đã qua.

Năm tôi 14 tuổi, tôi gặp anh.

Một ngày trời mưa, tôi đang ngồi một mình đợi xe buýt đến. Cả người tôi ướt sũng vì mưa. Tôi vòng tay ôm lấy thân mình nhìn cơn mưa vẫn như trút, không có dấu hiệu tạnh dần. Số rõ khổ, vì là khi tôi đang trên đường đi học về thì trời bất ngờ đổ mưa. Người tôi run lên vì lạnh và tôi thầm cầu mong cho cơn mưa chóng qua. Tôi kéo hai đầu gối lại gần, tựa cằm và má vào gối cho đỡ rét.  

Thời gian trôi đi mà cơn mưa kia vẫn không có dấu hiệu sẽ ngừng lại. Tôi thở dài ngao ngán N lần. Bỗng có một chàng trai trạc tuổi tôi dừng lại trước bến xe buýt. Anh đang đi một chiếc xe đạp màu đỏ, tay trái anh cầm một cái ô. Anh mỉm cười với tôi và thật tự nhiên tôi cũng nở một nụ cười đáp lại anh.

“Này, cậu sẽ bị ốm mất. Lên xe đi, tôi đèo cậu về.” Anh nói và ra hiệu cho tôi bước về phía anh. Tôi gật đầu và chạy nhanh về phía ấy. Tôi thoải mái ngồi vào yên sau. Anh đưa cho tôi chiếc ô và bảo tôi giữ chắc nó khi anh đạp xe. Tôi lại gật đầu và giơ cao tay phải lên cầm ô che cho cả hai, còn tay trái thì giữ lấy vai anh. Anh bắt đầu đạp và chiếc xe băng nhanh về phía trước.

“Tớ là Jung Yunho.” Anh nói, tôi gật đầu đáp lại.

“Tớ là Kim Jaejoong.” Tôi giới thiệu bản thân. Anh nhắc lại tên tôi và cười tủm tỉm.

Sao ngày thơ ngây đó, anh và em

Lại gặp nhau, em không còn nhớ rõ.

Thật khó để khiến bản thân vẫn vậy.

Người ta bảo em, nói lời chia tay thật đau đớn

Nhưng em nào đâu có đủ thời gian để cảm nhận nó.

Em chỉ nghĩ xa nhau là cách giữ bình tĩnh cho cả hai.

“Yunho à, hôm nay trời lại mưa rồi.” Tôi nói và chỉ tay ra ngoài cửa sổ. Giờ chúng tôi đã 16 tuổi rồi, lại còn được học chung lớp với nhau nữa chứ. Anh trở thành thằng bạn thân của tôi từ hôm đầu gặp mặt đó. Chúng tôi luôn cùng nhau làm mọi việc. Thế nhưng, dù là vậy, chúng tôi vẫn có rất nhiều điểm khác nhau.

Anh là một học sinh nổi tiếng trong trường trong khi tôi lại chỉ là thằng bạn nối khố vô danh của anh. Anh luôn đến tìm tôi nếu gặp bài tập khó. Anh không thông minh, nhưng lại là một người cực kì chăm chỉ. Anh cũng sẽ đến tìm tôi nếu anh để ý đến cô gái nào đó trong trường. Anh sẽ kể cho tôi nghe về người đặc biệt đó, và khi đó, tôi chỉ lặng nghe anh nói mà thôi.

Anh luôn bảo vệ tôi khi tôi bị các bạn khác trong lớp bắt nạt. Anh sẽ luôn đứng lên bảo vệ tôi. Anh dũng cảm như một người hùng, trong khi tôi thật yếu đuối. Chúng tôi không hợp nhau, chúng tôi hoàn toàn khác nhau. Anh là con một một gia đình giàu có trong khi đó, gia đình tôi nghèo, nghèo hơn cả những gì tôi có thể tưởng tượng. 

Mọi người gọi anh là một con chuột hâm, nhưng trong mắt tôi, anh là người dễ thương nhất mà tôi từng gặp.

“Yunho, hôm nay muốn tắm mưa không?” Tôi quay qua nhìn anh và hỏi. Anh cười và gật đầu.

Tan học, Yunho và tôi đèo nhau trên chiếc xe đạp của anh. Một chiếc xe đạp to hơn, nhưng vẫn là màu đỏ. Tôi bật ô lên che nhưng anh lại đẩy nó ra. Tôi hỏi tại sao thì anh chỉ mỉm cười rồi bắt đầu đạp. Tôi đặt tay lên vai anh và chúng tôi ngâm nga lời hát trong cơn mưa ngày đó. Chúng tôi cười, hát rồi lại cười. 

Yunho đèo tôi về nhà như mọi lần anh vẫn làm thế. Đó giống như một “truyền thống” của chúng tôi vậy. Khi trời mưa, chúng tôi sẽ đạp xe cùng nhau.

***

Anh kéo tôi vào lòng và trán anh kề trán tôi. Chúng tôi mỉm cười nhìn nhau, rồi anh cứ lần này đến lần khác chiếm dụng môi tôi. Ba ngày trước, anh đã chia tay bạn gái của mình. Giờ anh đang thú nhận những cảm xúc chân thành của anh dành cho tôi. Còn tôi, dĩ nhiên tôi cũng yêu anh mà. Anh đã thực sự rất ngạc nhiên khi anh biết tôi cũng yêu anh.

Năm 17 tuổi, anh đã tỏ tình với tôi. Cũng ngày hôm đó, nụ hôn đầu của tôi bị anh cướp mất.

Tình yêu của chúng tôi là bí mật. Chúng tôi không nói với ai về điều đó, thậm chí là cả với gia đình mình. Đôi khi anh thường trộm hôn tôi trong lớp, nhưng tôi nghĩ không có ai thấy đâu.

Buổi hẹn hò đầu tiên diễn ra tại công viên. Cả hai đứa đã cùng ăn kem và đan tay nhau cùng thề nguyện. Chúng tôi có rất nhiều dự định cho tương lai, thậm chí anh còn hứa một ngày nào đó anh sẽ cưới tôi. Tôi nói với anh rằng còn quá sớm để nghĩ về điều đó nhưng anh đã lờ đi lời nói của tôi.

“Jaejoong à, vậy nếu một ngày nào đó, anh cưới em, …” Anh quay qua nhìn tôi và nói. Anh kéo tôi vào lòng và khóa lấy đôi môi tôi. “Anh muốn em sinh cho anh thật nhiều con.” Anh cười khúc khích trong khi mặt tôi đang đỏ lên như trái cà chua khi nghe anh nói vậy. Anh hôn lên má tôi trước khi tìm về với đôi môi của tôi.

“Anh yêu em.” Anh thì thầm và tôi cũng đáp lại thì thầm lời nói ngọt ngào ấy với anh.

Thời gian trôi qua, nó cho em một khao khát giản đơn

Khác hẳn những gì mà em đang thấy.

Ban đầu là bạn, sau đó là người yêu

Anh và em hứa sẽ là bạn dù rằng có chia xa.

Nhưng thật không may, mọi chuyện đã không như anh mơ tưởng. Chúng tôi yêu nhau chỉ một năm. Sau khi cả hai tốt nghiệp, anh ấy phải sang Mỹ du học. Cha anh buộc anh phải học ở đó, và anh buộc phải chia tay tôi.

Ngày hôm đó, trời lại mưa. Tôi ngồi xuống cuối chiếc ghế dài. Anh nhìn tôi và ra dấu. Nước mắt tôi lăn dài trên má và tôi từ từ ngẩng đầu lên chậm nhất có thể.

“Anh xin lỗi em, Jaejoongie à.” Anh nói và dịch qua phần ghế cạnh tôi. “Anh ước gì anh có thể ở cạnh em, nhưng mà … anh không muốn em bị tổn thương.” Cha anh đe dọa sẽ làm tổn thương tôi nếu như anh không chia tay và đi du học. Tôi biết điều đó chứ. Anh nhẹ nhàng nâng cằm tôi và gạt đi những giọt nước mắt của tôi. Anh hôn lên hai mí mắt của tôi và hôn lên môi tôi nữa.

“Anh yêu em, Jaejoong. Anh thực sự rất yêu em.” Anh thì thầm và tôi nhận ra anh cũng đang khóc. Tôi vòng tay ôm lấy anh thật chặt, khóc cho thỏa hết nỗi lòng mình.

“Em cũng yêu anh rất nhiều, Yunho à.” Tôi thì thầm giữa những tiếng nấc nghẹn ngào. Anh vuốt ve mái tóc tôi và hôn lên nó. Anh kéo tôi trở lại lòng anh và hôn lên trán.

“Chúng ta vẫn có thể liên lạc với nhau được mà, dù chúng ta có xa nhau. Chúng ta vẫn có thể là bạn.” Anh gắng cười.

“B..b…ạn sao?” Tôi lắp bắp.

“Jaejoong, anh muốn em được hạnh phúc. Vì vậy, anh muốn em gặp được ai đó tốt hơn anh.” Anh cười. Tôi gặt đầu, ôm anh thật chặt. “Hứa với anh một điều.” Tôi gật đầu bảo anh tiếp tục.

“Hứa với anh em rồi sẽ quên anh. Hứa với anh, Jaejoong,…” Tôi cảm thấy nước mắt mình đã ướt đẫm áo mình rồi. Tôi im lặng. “Jaejoong, hãy hứa với anh. Anh cầu xin em, anh thật sự muốn em sống hạnh phúc.” Anh thì thầm.

Tôi không bao giờ muốn hứa với anh điều đó, nhưng tôi buộc phải làm vậy. Tôi phải làm gì đó trước khi anh rời xa tôi, ai biết được mất bao lâu để tôi có thể quên được anh. Tôi gật đầu và lại ôm lấy anh. Lần này, đến lượt tôi gạt đi nước mắt cho anh.

“Em hứa.” Tôi lí nhí trả lời và hai đôi môi lại tìm đến nhau.

Cho nụ hôn cuối cùng.

3 năm dòng cô đơn lạc lõng

Chúng ta đôi lần liên lạc

Dù cho em hẹn hò ai khác

Dù cho có lại yêu.

Thì mỗi khi buồn, em lại gọi cho anh

Không nói một lời, chỉ khóc

Anh phải gặp được một ai thật tốt

Em nghĩ trái tim em trống rỗng không một lời

Em hỏi anh rằng anh còn yêu em chứ

Dù đã không còn hi vọng sự quay lại của đôi ta.

Tôi luôn gọi cho anh sau khi anh rời đi. Chúng tôi nói chuyện mãi cho tới khi cả hai chìm vào giấc ngủ. Đôi khi, tôi chỉ gọi anh rồi lặng yên nghe anh nói.

Giọng anh vẫn vậy, vẫn khàn và sâu.

Tôi chưa từng có phút giây nào giữ lời hứa của mình với anh. Tôi không tìm ai đó để thay thế anh trong trái tim mình, vì đó là anh, vì tôi không thể nào quên được anh.

Tôi sẽ gọi cho anh mỗi khi tôi buồn, và anh sẽ an ủi tôi bằng những lời nói chân thành ấm áp. Anh luôn hỏi tôi em đã yêu ai đó chưa, và tôi luôn nhanh chóng lảng sang một chủ đề khác.

“Này” Anh nói trên điện thoại. Tôi cười và cùng lúc đó, những giọt nước mắt rơi từ khóe mi.

“Này.” Tôi nói lí nhí “Em nhớ anh.”

“Hả? Gì cơ, anh nghe không rõ.” Anh nói.

“Không có gì.” Tôi nói. Chắc chắn anh không muốn nghe tôi nói điều đó đâu. Dù tôi biết anh cũng đang nhớ tôi, nhưng anh sẽ không bao giờ nói ra điều đó đâu. Nước mắt lăn dài trên gò má khi tôi bồi hồi tưởng tượng lại quá khứ của chúng tôi. “Bên em, trời đang mưa.” Tôi nói và tôi thề rằng tôi không cố ý để lộ ra tiếng nấc nghẹn lúc ấy.

“Jae… em khóc sao?” Anh hỏi đầy băn khoăn. Tôi lắc đầu vì anh vẫn sẽ ở đó, nhanh chóng gạt nước mắt cho tôi. Tôi nói dối anh. “Bên này trời nắng.” Anh tiếp tục nói.

“Em ước gì…” Tôi muốn nói, em ước gì em ở đó, bên anh. Nhưng tôi nuốt những lời đó vào trong. “Em ước gì trời mau tạnh.”

“Anh cũng sẽ ước giùm em điều đó nữa.” Anh cười khúc khích và tôi bật cười trong vô thức. Tôi nhớ nụ cười của anh, giọng nói của anh và cả hơi ấm từ anh nữa. Mọi điều về anh. Tôi nhớ anh đến điên dại. Tôi ước gì hôm đó tôi bị xe tông cho chết quách đi rồi. Cái ngày định mệnh đó.

Nỗi đau không thể chịu đựng nổi, nỗi đau của việc để người bạn yêu rời xa, nó không thể nào diễn tả nổi. Tôi yêu anh và tôi phải yêu anh.

Em biết,

Em và anh có một tình yêu thuần khiết nhất.

Ngày đó, đôi ta nghĩ, là tình yêu sao có thể bắt đầu lại,

Nên ta giữ tình yêu trong những kỉ niệm tuyệt vời.

Đôi lần, em cảm thấy sao anh lạnh lùng quá,

Nhưng giờ em biết sao anh không thể nói điều gì.

Vì “anh sẽ cưới” là điều anh nói với em

Sau một hồi lặng yên tê tái.

Em khóc vì đó là những lời cuối cùng anh nói với em,

Thay cho những lời yêu em muốn nghe nhất

Rằng anh yêu em.

Tôi ước gì mình chết đi vào ngày hôm đó, hôm anh thông báo cái tin đầy đau khổ kia cho tôi. Tôi ước gì mình chưa từng biết anh, tôi ước gì mình chưa từng yêu anh. Tình yêu đó đã làm tổn thưởng tôi sâu sắc. Nó còn đau đớn hơn những gì tôi có thể tưởng tượng được.

Ngày mà chúng tôi xa nhau tròn ba năm. Anh gọi cho tôi vào cái ngày định mệnh đó. Chúng tôi nói chuyện như mọi lần, nhưng tôi đột nhiên cảm thấy có điều gì đó bất an. Anh, anh đã thay đổi nhiều quá, sao anh lạ quá. Anh không nói nhiều như mọi khi nữa. Anh luôn là người chủ động nói cơ mà, sao lần này, mọi thứ đều là tôi nói.

 “Có chuyện gì với anh sao Yunho?” Tôi hỏi.

“Jaejoong à, anh xin lỗi.” Tôi nghe anh thì thào. “Anh sắp kết hôn.” Nghe anh nói, tôi thẫn thờ đánh rời điện thoại. Nước mắt lại rơi và tôi nghe tiếng anh gọi mình trong điện thoại, nhưng tôi mặc kệ mọi chuyện. Tôi không dám nghe giọng anh. Tôi lê bước về giường và đặt một tay lên ngực, nắm chặt lấy áo và khóc như chưa từng được khóc trước đây.

Tôi nhớ lại chuyện ngày xưa.

Từ ngày chúng tôi gặp nhau, anh đã rất tốt với tôi. Dù chúng tôi học chung trường, nhưng trước đó, chưa bao giờ tôi biết đến anh, và anh cũng vậy.

Tôi nhớ vào ngày sinh nhật lần thứ 15 của tôi, anh đã tặng tôi một con gấu teddy rất to. Con gấu bông đó giờ vẫn nằm trên góc giường của tôi. Tôi kéo con gấu đó vào lòng, ôm lấy nó mà khóc nức nở. Tôi nhớ khi tôi 17, hai đứa chính thức yêu nhau. Tôi nhớ Ngày lễ tình nhân anh tặng quà cho tôi, những món quà có lẽ tôi sẽ không bao giờ có cơ hội nhận nữa. Tôi nhớ hôm chúng tôi cãi nhau lần đầu vì những điều thật ngớ ngẩn. Tôi nhớ giây phút anh tặng tôi chiếc vòng cổ này, chiếc vòng cổ đến giờ tôi vẫn đeo. Mọi chuyện chỉ diễn ra đẹp như một giấc mơ, giấc mơ một năm vẻn vẹn. Còn năm sau đó, thật giống một cơn ác mộng kinh hoàng.  

Tôi nhớ cái ngày mà chúng tôi tốt nghiệp. Ngày đó, anh đã hứa với tôi. Ngày đó anh để tôi một mình lạc lõng cô đơn giữa thế giới này.

Em không bao giờ muốn nghe những lời nói đó, Yunho à. Em chỉ muốn nghe anh nói rằng anh yêu em dù đôi ta không còn chung lối. Vì em yêu anh, em luôn mãi yêu anh, Jung Yunho.  

7 Years After Love: After 6 Years of Loneliness 

Tôi đơn côi trong nhung nhớ từ ngày Yunho rời xa tôi. Và rồi 3 năm sau đó, anh thông báo với tôi cái tin sét đánh anh sắp kết hôn. Rồi, tôi lại tiếp tục gặm nhấm nỗi cô đơn mình tôi 3 năm dài đằng đẵng nữa. Thực sự, chính tôi đã không giữ lời hứa của mình với anh. Tôi không thể. Tôi thà sống trong cô đơn cả đời như thế này còn hơn để ai đó có thể bước vào trái tim tôi, thay thế hình bóng anh ngọt ngào lộng lẫy.  

Nhưng sao tôi lại chỉ cô đơn có 6 năm ư? Lí do là đây.

p/s: Bắt đầu từ phần này tác giả chuyển ngôi kể sang ngôi thứ ba

Hôm đó, Jaejoong vội vã chạy tới chỗ làm. Cậu đã 23 tuổi và đang làm phục vụ bán thời gian tại một nhà hàng Nhật Bản. Cậu phải làm việc để có tiền mua sách và đóng học phí. Hiện cậu đang học năm cuối đại học, và sẽ sớm tốt nghiệp.

Jaejoong chạy như bay vào nhà hàng. Vì bất cẩn nên cậu đã đâm xầm vào một người đàn ông. Vội cúi đầu xin lỗi, đến khi ngẩng lên và người trước mắt cậu là anh thì trái tim cậu dường như ngừng đập. Thời gian cũng như đang ngưng lại.   

“Jaejoong?” Anh hỏi nhưng cậu không trả lời. Jaejoong đang đứng chết chân tại chỗ. Thử hỏi ai không như cậu sau 6 năm xa người yêu, nhung cuối cùng cũng gặp lại. Người mà luôn hiện diện trong trái tim cậu, dù cách xa muôn trở. Người mà cậu nhớ thương và khao khát mỗi phút mỗi giây.

Jaejoong hắng giọng rồi cười sáng lạn đáp. “Hey chào anh, Yunho.” Cậu không muốn trông thật thảm bại trước mắt anh. Cậu không muốn cho anh biết cậu thực sự khao khát anh, nhớ thương anh đến nhường nào, dẫu cho đó là sự thật đi chăng nữa.

“Em đang vội đi đâu à?” Anh hỏi cậu. Jaejoong nhìn anh từ đầu tới chân. Anh thay đổi nhiều quá. Anh cao hơn một chút nè, tóc anh cũng dài hơn và cậu cá rằng hẳn sau lớp vải áo sơ mi kia là những múi cơ săn chắc. Anh cũng có một gương mặt cực kì điển trai.

“Em đang vội đi làm.” Cậu trả lời.”Em nên đi ngay thôi, kẻo muộn mất. Chào anh nhé.” Cậu cười trước khi quay bước đi. Yunho bất ngờ nắm lấy cổ tay cậu và xoay cậu trở lại.

“Anh có thể nói chuyện với em được không? Tối nay được không?” Anh hỏi. Jaejoong cắn môi dưới một cách đầy lo lắng. Cậu không biết phải trả lời ra sao.

Sao anh ấy lại trở về? Vợ anh đâu? Anh có con hay chưa?

“Chúng ra có thể ăn tối cùng nhau.” Yunho tiếp tục.

“Em không biết nữa. Em còn phải đi làm thêm nữa. Em xin lỗi.” Nói rồi cậu vội rụt tay mình ra khỏi tay anh và chạy nhanh vào nhà hàng, để lại anh một mình đứng đó.  

Đêm đó, cậu đi tản bộ trong công viên. Đi được một quãng khá dài, Jaejoong ngồi xuống một cái ghế dài gần đó, nghỉ một chút. Nhìn lũ trẻ đang chơi trong sân, cậu bất giác mỉm cười khi nghĩ về những kỉ niệm thời thơ ấu. Không, không phải những kỉ niệm cùng với Yunho. Đó là những kỉ niệm trước khi cậu gặp anh cơ.

Ngày đó, tuy cậu không có người bạn nào, nhưng cậu lại có tới tám bà chị luôn bên cậu lúc cậu chơi. Họ chăm sóc Jaejoong giống như mẹ chăm sóc cậu vậy. Jaejoong ước gì cậu cũng có một đứa em trai để cậu có thể chăm sóc thằng bé và chơi đùa cùng nó.

Jaejoong đang mơ màng với những kỷ niệm xưa thì bất ngờ có một quả bóng đập vào chân cậu. Cậu nhìn xuống rồi nhấc quả bóng lên, không biết nó là của ai. Bỗng một bé trai chạy thẳng đến chỗ cậu.

“Đây chắc là quả bóng của cháu rồi.” Cậu cười và đưa cho bé quả bóng. Thằng bé gật đầu và cười toe toét. “Thế mẹ cháu đâu rồi?” Nó nhún vai rồi ôm lấy quả bóng.

Tiếng bước chân vội vã có thể dễ dàng nghe thấy. Vài giây sau đó, một người đàn ông quen thuộc đi đến và bế thằng bé đáng yêu kia lên. Cả thế giới lại như ngừng quay khi cậu nhìn thấy anh.

“Hey.” Cuối cùng thì cậu cũng có thể cất lời mà nói cái gì đó để xua đi cái không khí đóng băng này. “Con trai anh à? Em cá là mẹ nó phải đẹp lắm.” Yunho cười rồi ngồi xuống cạnh Jaejoong. Anh đặt thằng bé vào lòng cậu rồi gật đầu.

“Ừ, mẹ nó rất đẹp.”

“Chị ấy đâu rồi? Sao anh không giới thiệu chị ấy cho em biết chứ.” Cậu nói khi tay còn mải mê nghịch tóc thằng bé.

“Cô ấy… cô ấy mất ngay sau khi sinh Joongie.” Yunho nói và cười một cách cay đắng. Jaejoong nhìn bé con và thì thầm nhẩm tên thằng bé. Yunho nhấc thằng bé ra khỏi lòng cậu và bảo nó đi chơi bóng, vì anh cần nói chuyện riêng với cậu.

“Thằng bé không phải con anh.” Anh nói và nắm lấy tay Jaejoong. “Nhưng mà nó không biết điều đó.” Yunho nói và ngón cái anh vuốt ve bàn tay Jaejoong. Cậu trố mắt nhìn anh, hỏi:

“Ý anh là sao? Em không hiểu. Chị ấy là vợ anh mà, phải không?”

“Chuyện dài lắm, Jae à.”

“Em muốn nghe.” Yunho gật đầu đồng ý rồi kể toàn bộ câu chuyện cho Jaejoong.

“Bọn anh bị ép phải lấy nhau. Anh chưa bao giờ yêu cô ấy và cô ấy cũng vậy. Bọn anh hứa với nhau rằng sẽ không yêu nhau cũng như làm tình cùng nhau nữa.” Yunho ngừng lại và cúi nhìn chân mình. “Rồi một hôm, cô ấy phát hiện ra mình mang thai. Chắc chắn một điều, đó không phải con của anh bởi vì bọn anh chưa từng quan hệ.”

Jaejoong thực sự rất vui khi biết điều đó. Dù cậu vẫn rất giận chuyện anh rời bỏ cậu, nhưng mà ít nhất Yunho vẫn chưa bao giờ chạm vào vợ mình.

“Thằng bé là con của bạn trai cô ấy. Và thằng khốn đó không muốn chịu trách nhiệm. Vì thế anh…”

“Nên anh mới bảo với mọi người là nó là con anh chứ gì?” Jaejoong cắt ngang lời anh. Yunho gật đầu.

“Nhưng anh yêu thương và coi thằng bé như con ruột của mình vậy. Anh đã hứa với mẹ nó sẽ chăm sóc thật tốt cho nó. Anh chắc chắn sẽ không thất hứa với cô ấy.”

“Ưm”. Sự im lặng bao trùm lấy họ. Cả hai lo lắng nhìn nhau. Đã quá lâu rồi từ lần cuối họ gặp nhau.

“Em xin lỗi.” –“Anh xin lỗi.” Jaejoong và Yunho đồng thời lên tiếng. Họ nhìn nhau rồi gật đầu.  

“Em xin lỗi. Em đã không giữ lời hứa của mình.”

“Anh xin lỗi vì đã để em lại một mình.” Yunho nói. “Anh xin lỗi vì đã làm em bị tổn thương, Jaejoong. Anh thật hèn nhát khi bỏ đi, thậm chí còn không thể bảo vệ được tình yêu của chúng ta. Anh không xứng với em.” Giọt nước mắt vô thức rơi trên hai gò má của anh.  Jaejoong xích lại gần rồi vòng tay ôm Yunho thật chặt.

“Không sao mà, em tha lỗi cho anh rồi mà. 3 năm trước, em đã tha lỗi cho anh rồi mà Yunho.”

“Anh vẫn luôn yêu em, Jae à.” Từng giọt nước mắt đua nhau rơi từ hai khóe mắt cậu và rơi xuống vai anh.

“Em cũng yêu anh.” Jaejoong thì thầm. Yunho kéo cậu lại, anh từ từ hôn cậu. Khi hai làn môi chạm vào nhau, Jaejoong thậm chí còn khóc to hơn. Phải chăng giấc mơ đã thành sự thực, cậu đã luôn khao khát được một lần nữa nằm trong vòng tay của Yunho và giờ đây, điều đó đã thành hiện thực. Vòng tay qua cổ Yunho, Jaejoong kéo anh lại gần mình nhất có thể. Cậu yêu người đàn ông này quá nhiều, và nếu như phải xa anh một lần nữa, cậu sẽ chết mất.

Nếu đây là một giấc mơ, xin hãy để cậu chìm trong giấc mơ đó, mãi mãi không bao giờ tỉnh lại.

***

“Yunnie!”

“Ừ, sao vậy em?”

” Anh làm sao thế? Em gọi anh đến cả chục lần rồi đấy.” Jaejoong bĩu môi.

“Anh xin lỗi.” Yunho cười toe toét.

“Joongie đâu rồi anh?”

“Thằng bé đang chơi trong sân sau với Yunhae đó.” Yunho đáp.

“Còn Jaemin?”

“Anh tưởng nó ở cùng với em chứ”. Yunho nói.

“Sao cơ? Không, thằng bé nó đi với anh chứ.” Jaejoong nói. “Anh tốt nhất là tìm nó ngay cho em, nếu không thì đây là lần cuối cùng đó.” Jaejoong vừa nói, vừa chỉ bụng mình. Yunho gật đầu lia lịa cho biết mình đã hiểu.

Họ cưới nhau một tuần sau buổi nói chuyện tại công viên. Và 2 tháng sau, Jaejoong có thai. Cậu sinh một bé trai kháu khỉnh đặt tên là Yunhae. Khi Yunhae được 7 tháng, cậu lại mang thai và sinh Jaemin.

Khi Joongie lên 5 tức là một năm sau khi Jaemin ra đời, Jaejoong lại biết mình mang bầu lần nữa. Và lần này cả hai nghĩ rằng đó sẽ là một bé gái, nhưng đó vẫn là một bé trai.

Sau 10 năm yêu nhau, họ cuối cùng cũng có thể ở bên nhau và dĩ nhiên, họ tin  đó là duyên phận.

— Hết —

Posted in Yunjae fanfic | Tagged , , , | Leave a comment

Tình thứ nhất – The first love

Tác giả/ Author: Xuân Diệu

Trích dịch/ Extract &Trans:  Jung_Jâu

*****************************************

Thơ Việt:

“Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,

Anh cho em, kèm với một lá thư

Em không lấy, và tình anh đã mất.

Tình đã cho không lấy lại bao giờ…”

      -Xuân Diệu-

Dịch:

“I have only one the first love,

Sent you attach with a letter

You didn’t receive, my love lost.

Love sent you will never regain…”

-By Xuan Dieu-

                        Hà Nội, 17-01-2017

P/s: Đôi lời tâm sự:

Thực sự thì mình dịch đoạn thơ này không phải do ngẫu hứng ngồi dịch. Mình dịch nó thay cho một bức thư gửi đến admin trang fanpage của Cafe Jholic nhằm bày tỏ tình cảm của mình đối với Jaejoong oppa.

Không biết anh ấy có đọc hay không, nhưng đây thực sự là lần đầu tiên mình dám viết một cái gì đó gửi đến thần tượng của mình. Vì lẽ đó mà dù bài thơ dịch nó rất “đần đần, dốt dốt” và cũng chả có vần điệu gì, nhưng vì là kỉ niệm nên mình mới lưu giữ nó vào trang blog cá nhân này.

Tuổi trẻ, thanh xuân, Trung thành.

Tuổi trẻ, thanh xuân, Cố lên.

ALWAYS KEEP THE FAITH

Posted in Colorful life | Tagged , , , , | Leave a comment