Danh sách Yunjae fanfics đã edit

  1. [YunJae] 7 years of love– Hoàn
  2. [yunjae] You belong with me – Hoàn
  3. [YunJae] Ác nam nhân  – Hoàn
  4. [Yunjae] Hàng vỉa hè   – ongoing
Advertisements
Posted in Yunjae fanfic | Tagged , , , | Leave a comment

[Yunjae] Hàng vỉa hè – End

Chương cuối:

Bàn Thạch lần đầu tiên nhìn thấy sếp gọn gàng ngăn nắp đem cái phòng siêu cấp bừa bộn dọn sạch, anh vội lắc lắc cái đầu cho tỉnh, mở lời nói.

“Sếp, đây là….”

Hắn sửa sang lại tây trang, trên cổ thắt cà vạt tinh sảo.

“Chuẩn bị xong xe chưa?”

“Dạ đã xong.”

Bàn Thạch vỗ đầu. Đúng rồi! Hôm này là ngày gặp cậu bé kia. Chính mình thường xuyên gặp cậu ta nên quên mất sếp đã đợi rất rất rất rất… lâu rồi a…

Hắn nhìn gương, được nửa ngày mới mở miệng hỏi.

“Tôi như vậy có được không?”

Nhìn vị sếp ngàn năm băng lãnh nhà mình hôm nay nói ra những lời này, Bàn Thạch nháy mắt trong đầu hiện lên cả một bầu trời tưởng tưởng.

Sếp thật giống như một cậu bé ngây thơ chuẩn bị được gặp người thân, mà người thân kia chính là người trong lòng sếp. Tuy rằng bên ngoài hết sức bình tĩnh, nhưng kỳ thật trong lòng đã sôi trào như nước, không lấn át được rồi.

“Đẹp, rất đẹp, sếp như thế nào cũng rất khí suất”

Hắn ôn nhu, nhìn gương cười.

“Đi thôi.”

Kim Jaejoong nghĩ hôm nay là một ngày cực kì may mắn, trái đông đặc người, phải cũng đặc đông những người, chính là thủy chung vẫn không thấy bóng người kia.

Ngã tư đường sầm uất, người qua kẻ lại, hôm nay sạp hàng lại đắt đến cháy hàng.

Nhưng mà, trong lòng cậu lại thấy ngứa ngáy, có chút nghi hoặc. Hôm nay là ngày gặp lại, còn có người ấy sẽ nói rõ mọi chuyện với cậu… Tâm tình thật phức tạp.

Đang lúc tiểu miêu hồn còn để trên mây thì một ông chú to cao đột nhiên xuất hiện trước mặt, che mất cả ánh mặt trời.

“Chú đây là…?”

Ông chú kia kéo theo một cái xe đẩy, sắc mặt đỏ bừng.

“Thằng nhóc con miệng còn hôi sửa lại dám đi dụ dỗ vợ của tao à!”

Thanh âm của ông chú ồm ồm, thô thiển lại còn văng nước bọt tung tóe khắp nơi.

Tiểu miêu quay qua ánh mắt có chút giận nhưng vẫn phải bất đắc dĩ nói:

“Tôi căn bản không biết vợ chú là ai.”

Người kia trán đầy mồ hôi, hừ lạnh một tiếng, sau đó thì giận đùng đùng một gậy đập lên cái cần câu cơm của cậu.

“Tao xem hôm nay tao có giết chết ngươi không thằng nhóc thối tha!!!”

Jaejoong giật mình, nhanh chóng né sang một bên, sau đó bất đắc dĩ phải hô to gọi chú đậu hủ đang ngồi đó không xa.

“Chú, phiền chú giúp cháu dọn hàng.”

Chú đậu hủ như tập mãi thành quen, tiếp tục đảo đậu hủ, cũng không ngẩng đầu lên.

“Biết rồi, thằng nhóc mày thật có tâm gây áp lực nha.”

“Haha.”

Jaejoong cười khanh khách, xoay người phóng qua mấy quầy hàng khác, chỉ thấy ông chú to cao kia hung hổ đuổi theo sau.

Jaejoong nắm chặt tay, nhanh chóng tăng tốc.

Tuy rằng đến ngã tư đường thì bị chặn lại, nhưng nhờ có một lối nhỏ bí mật nên cậu thoát được. Thân hình linh hoạt phóng qua một hàng rào, sau đó chạy theo lối đi nhỏ quanh co nhưng rất quen thuộc.

Đến khi nhìn thấy ánh sáng của lối ra phía trước, khóe miệng cậu liền cong lên.

Thật vất vả chạy ra khỏi lối đi, Jaejoong thở hổn hển, lại nghe thấy…

“Tao biết thằng nhóc mày là một con khỉ con, nên đã sớm tìm hiểu rõ con đường này rồi, xem hôm nay tao giết mày thế nào!!!”

Cái ông chú này sao có thể đuổi đến này.

Jaejoong thất kinh, vội nhanh chóng bỏ chạy.

Đang cố sống cố chết chạy thật nhanh thì cậu có cảm giác một chiếc xe sang trọng đi theo hướng ngược lại lướt qua, sau đó xe kia lập tức phanh gấp rồi dừng lại, nghe thấy tiếng Bàn Thạch kêu to:

“Jaejoong!!!”

Người trong khu dân cư chỉ thấy một thân hình nhỏ bé, linh hoạt chạy trốn, phái sau có một ông chú to cao cầm gậy đuổi theo.

Jaejoong lập tức quay đầu chạy ngược lại, chạy thẳng về phía xe kia, miệng cười sáng lạn, nhìn cửa xe mở ra, một người đàn ông thân tây trang, đi giày da bước xuống, hít một hơi thật sâu gào lên.

“Chồng ơi! Cứu em!!!”

Ngã tư đường ồn ào náo nhiệt vì tiếng gào của Jaejoong mà an tĩnh trở lại, đương nhiên cái ông chú kia cũng không ngoại lệ.

“Người đàn ông kia là chồng của cái thằng nhóc thối tha kia.”

Ông chú to cao tế bào não rối rắm nhảy nhót lung tung, lập tức ngồi chồm hỗm ở trên đường bắt đầu suy nghĩ.

Thừa dịp này, Jaejoong chạy vọt tới, lao vào lòng ngực người kia, đầu rúc trong lòng hắn, cọ cọ.

“Còn không mau đi đi! Nếu không em liền bị tàn phế a.”
Hắn ôm lấy eo cậu, không để ý đến xung quanh, liền như vậy hôn lên đôi môi hồng nhuận của cậu.

“Jaejoong, anh nhớ em!”

“Ngu ngốc!… Ô..Ưm…”

Bàn Thạch ngượng ngùng, nhức đầu, nhanh chóng đi xung quanh nhìn xem, liên tục phải mỉm cười hiền lành làm hòa với láng giềng xung quanh.

“Haha… haha…”

Sau đó là thuận tay đẩy hai cái người đang hôn nhau kia vào xe.

Còn sau đó… Còn có chuyện gì sau đó ngoại trừ việc nổ máy, chạy nhanh.

Hai người chủ của anh, thật sự là… không làm chuyện kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ thì không chịu được a. ╮(╯▽╰)╭
– kết thúc –

Cuối cùng cũng Hoàn, hẹn mọi người trong Phiên ngoại. 

Phiên Ngoại có H, Ai chưa mười tám, please click back ha :v :v :v 

Posted in Yunjae fanfic | Tagged , , , , , , , | 11 Comments

[Yunjae] Hàng vỉa hè – chapter 43

Chương 43

Cuộc sống của Kim Jaejoong cũng không vì cái chết của ba cậu mà xảy ra sự tình gì biến hóa, ngày qua ngày vẫn như cũ, sáng ra quán, tối vẽ tranh. Ước mơ của cậu chính là có thể trở thành một họa sĩ nổi tiếng, vẽ được những bức tranh nhiều người yêu thích.

Chớp mắt, Yunho đã tỉnh dậy được một tuần, nhưng một tuần này có thể nói là ngày nào cũng đều có chuyện xảy ra.

“Chủ quán, cậu là người thích xem báo nhất mà tôi từng gặp đó.”

Một cô gái đang chọn quần áo cười giỡn nói.

Jaejoong hạ quyển báo xuống một chút, lộ ra nửa gương mặt.

“Hừ, không phải vì lão già nhà tôi xuất hiện trên báo thì tôi cũng không có xem, bất đắc dĩ à. Phải giữ đạo làm vợ a.”

Giọng nói hệt như một ông già chạc năm, tám mươi tuổi.

“Ôi, không ngờ nguyên lai chủ quán đã kết hôn rồi, ai nha, ai nha. Nói thật ra chắc có một tá các cô gái cùng tiểu thư con nhà danh giá phải về nhà khóc ròng mất.”

Jaejoong lại nhấc quyển báo lên một chút, nhe răng cười khanh khách với cô gái nọ.

“Thực sự tôi rất có mị lực a, sớm biết như vậy sẽ không đi theo cái lão già nhà tôi, cô gái nói chuẩn quá đi.”

“Hahahaha, chủ quán thật khôi hài. Này, tiền của cậu này, mong cậu sẽ làm ăn ngày càng phát đạt.”

“Quý khách thường xuyên ghé thăm, tôi sẽ luôn chào đón a.”

Cô gái vui vẻ rời đi, Jaejoong đứng lên thu tiền, sau đó đem quyển báo để sang một bên, tiếp tục rao bán hàng.

“Mua đê, mua đê, đại há giá, đại hạ giá đây, không mua rất uổng đê,…”

Trên bìa quyển báo bên cạnh hiện lên một dòng chữ tiêu đề thật to.

[Jung Yunho…]

Bên kia, Vương Lạc nhận được cuộc gọi của Jung Yunho, cười âm trầm nhưng lại khiến cho lão quản gia đứng bên cạnh lạnh người.

“Đã chịu tỉnh rồi?”

Bên kia trầm mặc một hồi, sau đó là một giọng cười sang sảng.

“Chủ tịch Vương khách khí quá.”

“Hừ!”

Vương Lạc ôn nhu nhìn ra ngoài cửa sổ, tươi cười.

“Trong lúc cậu hôn mệ, tôi tổng tấn công Jaejoong a… Đương nhiên còn chưa sử dụng con át chủ bài.”

“Chủ tịch Vương, cảm ơn ngài đã chiếu cố Jaejoong nhà tôi như vậy…”

“Haha, Jaejoong nhà cậu, cậu xác định mình đủ tư cách để nói như vậy sao… Nếu tôi nói chuyện cậu giả vờ hôn mê với Jaejoong?”

Vương Lạc ngữ khí sắc bén, nhưng lại mang theo chút vui đùa. Bên kia, hắn nghe thấy nhưng vẫn như trước, thản nhiên tươi cười, âm thanh chậm rãi nhẹ nhàng nói ra.

“Ngài cứ đùa quá, tôi nghĩ ngài thật lòng chúc phúc cho tôi cùng Jaejoong.”

Vương Lạc con ngươi lãnh đạm nhìn vào di động, khẽ nặn ra một nụ cười.

“Tôi không phải là muốn thủ hòa cùng cậu, tôi nói cho cậu biết, đừng để cho tôi có cơ hội, nếu không đừng trách tôi.”

“. . . . . .”

“Được rồi, tôi rất thoải mái, sao, tìm tôi có việc gì? Gần đây cậu và chủ tịch Kim náo loạn, tôi có thể giúp gì đây?”

“Haha, tôi có một vở kịch rất thú vị, cần phải gọi điện báo trước cho chủ tịch Vương một tiếng…”

Vương Lạc rít một hơi thuốc, thổi ra một làn khói.

“Được.”

‘Ý của Jung Yunho không phải đã quá rõ ràng rồi sao, một vở kịch, lại muốn báo cho mình, ý không phải là hy vọng mình chỉ làm người ngoài cuộc đứng xem, đừng tham gia vào sự tình của hắn và lão già kia sao.’

Vương Lạc hiểu được, thổi một vòng khói thuốc, không đề cập đến vấn đề lợi ích, xác định bản thân sẽ từ một thương nhân tham gia tranh đấu giờ trở thành một quần chúng đứng ngoài quan sát xuất sắc.

Trong khi đó, Jaejoong đang ở trong khu phố bán hàng trên mặt cũng hiện đầy hình bát quái.

Chuyện đương nhiên là liên quan đến người mới tỉnh lại không lâu kia – Jung Yunho và người hiện là người đứng đầu thương giới, lão cáo già họ Kim.

Có tin lá cải nói rằng sau khi Jung Yunho tỉnh dậy liền đến gặp chủ tịch Kim, nhưng không ngờ lại bị cự tuyệt, nguyên nhân là bởi vì Jung Yunho hôn mê quá lâu, trong thời gian này, vấn đề phát triển của công ty hắn gặp trục trắc, bề ngoài thì đang làm ăn rất thuận lợi nhưng bên trong lại đang rất khó khan. Sau đó, Kim Chủ tịch còn không nói thêm một lời nào, đem con gái của mình gả cho người khác, hoàn toàn đóng chặt mọi đường của Jung Yunho.

Một núi không thể có hai hổ, Jung Yunho giờ đã không thể tiêu dao tự tại rồi.

Đương nhiên cũng có một bản khác, chuyện là Jung Yunho tỉnh lại nhưng không thấy vợ mình đâu, hơn nữa sau đó còn biết cô ở nước ngoài đã có tình nhân khác, phẫn nộ đến Kim gia. Chủ tịch Kim đuối lý, nhưng vì giữ thể diện cho nên đã đuổi đánh Jung Yunho ra khỏi cửa, tuyên bố từ nay hai nhà không còn quan hệ. Jung Yunho cũng thề sẽ kéo đổ Kim gia, hai nhà vốn núi sông gắn kết bỗng chốc ra kết cục như hiện giờ.

Đường phố còi xe và dòng người đi lại náo nhiệt, Jaejoong loạng choạng dựa vào ghế suy nghĩ.

Hắn rốt cuộc đang suy nghĩ gì? Như thế nào lại đột nhiên cắt đứt quan hệ với Kim gia? Bên cạnh cậu tất cả các báo đều cùng đăng một nội dung:

[Hai thế lực lớn nhất trong thương giới cạnh tranh quyết liệt, giằng co địa bàn của nhau.]

Phía dưới còn có phân tích chuyên sâu tình hình, làm cho lòng người hoảng sợ.

Hắn vốn rất lý trí và cẩn thận, vì sao lần này lại dùng thủ đoạn trực tiếp rõ ràng như vậy đối đầu với lão Kim kia.

Lo, cậu thực sự rất lo.

Cho nên Kim Jaejoong định bụng hôm nay sẽ dọn hàng sớm, đi tìm Vương Lạc, nhất định ông chú này sẽ biết được sự tình bên trong, hoặc ít nhất cậu cũng có thể biết được hắn vẫn an toàn.

Quả nhiên Vương Lạc đem hết mọi chuyện ra nói, lại còn cảm giác vui vẻ khi nhìn thấy những biểu cảm kì quái của Jaejoong.

Mọi chuyện là Yunho đã nắm được trong tay bằng chứng làm giả sổ sách của lão cáo già Kim Chung Sơn, cụ thể làm thế nào có được nó thì Vương Lạc không biết, chỉ có thể xác định rằng tuy bề ngoài Kim gia áo mũ chỉnh tề, nhưng thực chất bên trong đã sốt ruột và tán loạn lắm rồi. Jung Yunho hù dọa như vậy, lão ắt cũng phải có phản ứng, khống chế được lí trí nhưng lại rối loạn chân tay. Mà Jung Yunho mục đích chính chính là khiến cho lão lộ ra sơ hở, hiện tại chắc tay chân lão sốt ruột đến không rõ được sự tình ra sao a.

“Vậy sao chú biết rõ thế?”

Tiểu miêu hồn nhiên hỏi.

“Vì tôi rất lợi hại a.”

Jaejoong khinh bỉ nhìn Vương Lạc một cái, nhưng sau đó cơ hồ cười thật ngốc.

“Cảm ơn chú.”

Vương Lạc đưa tay lên, xoa xoa đầu Jaejoong.

“Sau này, nhất định phải sống thật hạnh phúc, nếu không tôi nhất định sẽ tới làm phiền các cậu.”

“Haha”

Quả nhiên như Vương Lạc nói, chỉ trong vòng mấy tháng Kim gia trong ngoài triệt để bị giải quyết.

Nhìn những gì báo viết, Jaejoong liền có một suy nghĩ trong đầu, chính là hắn nhất định phải chú ý đến an toàn của bản thân.

Mọi chuyện sẽ không phải lặp lại…. Không cần phải rời xa nhau lần nữa….

Sau đó cầm chặt quyển báo, tiểu miêu thở phào nhẹ nhõm, đứng lên hét thật to vào khoảng không.

Bóng ngã về chiều, dọn sạp, không muốn bán thêm nữa.

Jung Yunho là một sói con rất có tiền đồ, đây là điều mà lão cáo già họ Kim nhận định. Thế nhưng, lão lại quá xem thường thực lực của con sói con này, cho nên mới thất bại hoàn toàn như vậy.

Sự tình ra sao cả trong và ngoài thương giới cũng không có ai biết rõ ràng, cho nên báo đài mới được phen ba hao chích chòe.

Kim Chung Sơn thất bại, Kim tiểu thư đến gặp Yunho, nước mắt cùng ủy khuất cầu xin hắn. Cô vẫn còn rất yêu hắn, tuy rằng ban đầu tính tình cô có chút không tốt, nhưng thực sự cô rất yêu hắn. Cô cầu xin hắn buông tha cho cha một lần, dù có trả bất cứ giá nào cô cũng chịu.

Đối với một người đang mang thai lại đang cầu xin mình, hắn chỉ trầm mặc.

Mọi chuyện dần lắng xuống, sản nghiệp của Kim gia vì sự việc lần này mà cũng dần lụi bại từng ngày.

Lại nói về ngày đó, người ta không thể nào quên hình ảnh ở sân bay, một người phụ nữ mang thai đang đỡ một người già, trên gương mặt già nua vẫn ánh lên vẻ khôn khéo cùng giảo hoạt, còn người phụ nữ kia nét mặt như đã sống qua một kiếp người. Cô nhỏ nhẹ nói với cha mình, bọn họ có một gia đình nhỏ, hi vọng sẽ đơn giản sống qua những ngày bình dị. Cô nhớ rất rõ những ngày vì muốn cho gia đình mình những điều tốt nhất mà cha đã liều mạng đến thế nào, cho nên cô và chồng giờ đây hy vọng sẽ có thể cho cha có một cuộc sống hưởng thụ lúc tuổi già.

Người già kia, mái tóc đã hoa râm, nhưng điều đó vẫn không che đi khí thế của lão. Nhìn người con gái đang mặc áo bầu trước mặt, lão bỗng run rẩy không thôi. Suốt mấy chục năm nay, lão vì cái gì? Không phải chỉ vì muốn con gái mình được hạnh phúc, muốn một mái yên ấm cho nó hay sao. Nhưng vì địa vị lẫn hão danh quá hấp dẫn… thế nên lão mù mắt không thể thấy được những tổn thương đã gây cho con gái yêu của mình.

“Ba còn chưa gặp chồng con, cũng chưa thấy mặt cháu của ba. Lần này phải gặp chúng nó một lần cho rõ mới được.”

Thấy cha đã bình tĩnh trở lại, Kim tiểu thu lập tức khóc rống lên. Người cha hiền lành lau nước mắt cho con.

“Lớn rồi, công chúa yêu của ba đã lớn rồi.”

Xa cách nhau như vậy, không khí của thành thị ngột ngạt, đôi lúc làm Kim Jaejoong biểu tình như một tức phụ.

Còn bao lâu nữa.

Mở lịch ra, còn một tháng, còn một tháng nữa là đến ngày ước định cùng hắn.


Thời gian trôi nhanh như bay, Jaejoong mỗi ngày như trước vẫn đều đều mua báo, thế nhưng những quyển báo có xuất hiện hình của hắn cũng ngày một ít đi, Jaejoong thật sự không biết có phải lại xảy ra chuyện gì nữa hay không. Dù sao thì Kim gia suy tàn chỉ trong mấy tháng là việc rất lạ lùng, thế nhưng âu cũng do nhân quả mà thôi.

Hôm nay Kim Jaejoong vô cùng khoái trá, mua thật nhiều hoa quả và rau dưa chuẩn bị về gặp mẹ.

Đến khi đứng trước cửa nhà, Kim Jaejoong mím môi hít một hơi thật sâu.

Chính là vừa muốn đẩy cửa vào liền nghe bên trong có tiếng nói chuyện.

“Cháu à, ta thực xin lỗi.”

“Đây là do con nguyện ý làm, bác là mẹ của Jaejoong, bác làm mọi chuyện cũng vì yêu thương em ấy.”

Mẹ Kim giọng nghẹn ngào.

“Đây tất cả đều là do lòng dạ ta hẹp hòi, nếu một ngày thằng bé nó biết cháu vì muốn ta không có ngăn cản mà… thực xin lỗi…”

Kim Jaejoong ở ngoài nghe, càng nghe càng cảm thấy kì quái, chuyện như thế nào mà không muốn nói cho mình?

“Bác yên tâm, con sẽ tự mình nói cho Jaejoong hết thẩy mọi sự tình.”

“Cháu à, cháu làm gì vậy. Mau đứng lên.”

“Con có thể gọi bác một tiếng mẹ không?”

Người phụ nữ khóc nấc lên, nhưng trong đó là một niềm vui sướng.

“Lão già rốt nát nhà ta không nghĩ tới sẽ có một đứa con ngoan như thế này, thật sự là phúc tu mấy đời mà, đó cũng là phúc của ta.”

—TBC—

Posted in Yunjae fanfic | Tagged , , , , , , , | 1 Comment

[Yunjae] Hàng vỉa hè – Chapter 42

Chương 42

Kim Jaejoong quay lại phòng trọ nhỏ của mình, nhìn căn phòng trống trải, trong lòng lại nhó đau. Miễn cưỡng cười một tiếng:

“Cố lên!”

Sau đó, vén tay áo lên, chuẩn bị bữa tối.

Mỗi ngày trôi qua thật bình thản, bày hàng, sau đó đến thăm Yunho, sau đó lại trở lại nơi không phải là nhà mình này. Quyết định ra ở riêng cũng xuất phát một phần là do cậu giận mẹ, một phần cũng là do lý trí, cậu muốn trưởng thành, muốn tự lập, muốn bắt đầu một cuộc sống mới.

Và còn vì hắn…

Chính là, mỗi lần về nơi xa lạ này, trong lòng cậu đều kiên định biết đây căn bản không phải nhà của cậu.

Ăn cơm tối, Jaejoong nằm trên giường ngẩn người, ngẫm lại từ bao giờ cậu bắt đầu thay đổi?

Gặp hắn, sau đó biết cha mình không phải một người bình thường, cuối cùng… mọi chuyện lại biến thành như hôm nay…

Jaejoong trong lòng tự nhẩm:

“Kim Jaejoong, mày có hối hận không?”

Một lúc sau, khóe miệng từ từ cong lên:

“Không, không hối hận, biết anh ấy, mình không hối hận, mọi chuyện hết thảy không một chút hối hận.”
Đang lúc tiểu miêu trầm tư suy nghĩ một đống sự tình, mơ hồ chìm vào giấc ngủ thì điện thoại reo lên.

Nhìn dòng tên hiện lên trên mang hình:

“Nếu không phải điện thoại chỉ có chức năng nghe gọi, chú nhất định không xong với tôi.”

“Hôm nay thế nào?”

“Nếu không phải chú ngày nào cũng gọi điện phá ngang thì mọi chuyện đều rất tốt.

“Haha, Jaejoong, bằng không cậu theo tôi đi, tôi… là một người rất lợi hại nha….”

Nghe giọng Vương Lạc có chút khôi hài, Jaejoong thở dài.

“Mỗi ngày đều gọi, chú không thấy phiền sao?”

“Ngày trước, dây dưa cùng Jung Yunho cậu rất thoải mái, đơn thuần, vậy giờ cậu còn cố gắng kiên cường cái gì? Cho bản thân thả lỏng một chút không phải sẽ tốt hơn sao?”

“Tôi không cảm thấy vất vả tí nào.”

Tiểu miêu dần thu lại sắc mặt vui đùa.

“Tôi yêu anh ấy.”

“Cậu thật là một thằng nhóc nhẫn tâm, biết rõ ông chú tôi đây rất thích cậu, còn trước mặt tôi thẳng thắn nói cậu yêu người khác.”

“Tôi là nói qua điện thoại nha… như thế không phải tốt hơn sao? Đúng rồi, chú mỗi ngày đều không có việc gì làm sao? Cứ gọi cho tôi hoài làm gì?”

“Tôi lo cho cậu.”

Thanh âm của Vương Lạc mang theo nét trưởng thành già dặn, đặc biệt còn rất gợi cảm, hơn thế nữa những lời nói này lần nào hắn cũng nói, tiểu miêu phút chốc không nói nên lời.

“Thế nào, bị tôi làm cho cảm động sao?”

“A…”

“Tôi luôn cố gắng quan tâm tới cậu, nhưng cuối cùng có giữ được cậu không?”

Jaejoong trở mình một cái, nhìn ra khoảng trời bên ngoài cửa sổ.

“Chờ đến lúc trăng mọc lên từ bốn phương tám hướng đi.”

“Haha, quả nhiên cậu là một anh bạn nhỏ mồm miệng rất dẻo nha. Đúng rồi, tôi có chuyện muốn nói cho cậu biết.”

“Chuyện gì?”

“Mẹ cậu tới gặp tôi, nhờ tôi nói với cậu, mỗi ngày đều nấu cơm chờ cậu trở về.”

Tiểu miêu trầm mặc, ánh mắt vẫn ngưng đọng ngoài khoảng không, rốt cuộc nhịn không được, mắt bắt đầu đỏ lên.

“Ừ, tôi biết rồi, chú cũng giúp tôi chuyển một câu cho mẹ [Giữ gìn sức khỏe!]”

“Kệ!”

“Hả?”

“Chỉ cần liếc mắt một cái là có thể biết được thân thể mẹ cậu có khỏe hay không rồi. Vì sao lại muốn tôi chuyển lời, biến tôi thành một người tốt.”

“Chú cáo già”

“Làm sao vậy bảo bối?”

Jaejoong cười, lau lau khóe mắt.

“Cảm ơn.”

Cảm ơn chú đã yêu thương và quan tâm, nhưng xin lỗi, kiếp này tôi không thể cho chú một lời hứa hẹn nào, tôi thiệt lòng chúc chú tìm được hạnh phúc.

Vương Lạc đúng mỗi ngày đều sẽ gọi điện cho Jaejoong, không gián đoạn, đều đặn như việc Jaejoong mỗi ngày đều tới gặp Jung Yunho.

 
Thời gian trôi qua thật nhanh, nhưng mà tiểu miêu vẫn không biết mình vẫn ở trong tình huống cực kỳ nguy hiểm.

Khi trời đã vào đông thì bất ngờ xảy ra một sự việc, Kim Chung Sơn rốt cuộc cuối cùng cũng ngồi lên ngai vàng, trở thành bá chủ của thương giới. Bên ngoài thì tuyên bố, mình đã là một lão nhân chân run tay rẩy không muốn liều cái thân già mà so đo với đời, nhưng vì bản thân thật quý trọng hai người (Kim Chung Lâm và Jaejoong) nên mới phải thống khổ như vậy, phải chống gậy, đỡ lấy xương cốt lão nhân mà tiếp tục gánh vác. Sau đó, ngày ngày trôi qua thật bình yên, tuy rằng Bàn Thạch cũng thực không phải được yên bình như vậy.
Bàn Thạch tay bẻ khớp, nghĩ đến việc nhiều lần đã kịp thời phát hiện và chặn đứng nhiều kế hoạch bắt cóc Jaejoong, cũng nghĩ đến việc biết được một kế hoạch cực kì ngu ngốc và khôi hài khác, ai đó muốn dùng mỹ nhân quyến rũ Jaejoong! Hài hước quá đi! Nghĩ ai cũng có thể trở thành rể mà chấn chỉnh được sao a?

“Đại sâm”
“. . . . .”

“Cậu nói xem những người này có muốn thường thức một vài động tác võ thuật đẹp mắt hay không?”

“Ngay cả tác giả còn không biết.” Đại Sâm trầm thấp than thở một câu.

“A? Nói gì đó? Nghe chả hiểu.”

“Ừm.”

“Đại Sâm, sếp đã giả bệnh cũng lâu lắm rồi, mà chúng ta ở phía sau cũng nhàn hạ đến sắp phát phì rồi.”

“Ừ, đến lúc đi ăn rồi.”

“Cũng được, cậu bé kia cũng ổn rồi, còn có mẹ vợ tương lai của sếp cũng cử người bảo vệ tốt rồi, sau này…”

Bàn Thạch nhìn ra cửa sổ, cười âm hiểm.

“Này, mùa đông lạnh thế này ăn hồ ly nướng chắc ngon lắm a.”

Đại Sâm mặt không thay đổi, cầm báo gật gật đầu.

Chẳng mấy chốc thời tiết đã sang hè.

Kim Jaejoong quầy hàng đã có rất nhiều khách quen, đang bận tối mắt tối mũi thì đột nhiên nhìn thấy một đôi giày da sáng bóng, trong nháy mắt có chút hoảng hốt.

“Đến báo cho cậu một tin tốt.”

“Ừ, Bàn Thạch, anh chờ tí.”

Jaejoong rời khỏi đám người.

“Làm sao vậy?”

Bàn Thạch cười giống như một đứa trẻ đáng yêu.

“Sếp tỉnh rồi!”

Jaejoong cảm thấy đầu óc đột nhiên trống rỗng, trong đầu hiện lên hình ảnh ngày đầu tiên Yunho đến quầy hàng của mình, một người cao lớn che mất cả ánh sáng thái dương.

Bàn Thạch cười, kéo tay Jaejoong đang đứng đó ngây dại, rồi lại vẫy tay ra hiệu cho Đại Sâm nhanh chóng tới thu dọn quầy hàng, đôi phu-phu kết hợp cực kì ăn ý.

Nhưng mà, đi tới ngã tư đường chật chội, Jaejoong lại đột nhiên buông tay Bàn Thạch ra. Một năm qua, tiểu miêu nhỏ đã cao lớn hơn nhiều, thoạt nhìn đã chín chắn không ít.

“Người đầu tiên anh ấy thấy chính là tôi.”

Bàn Thạch không hiểu tiểu miêu này.

“Jaejoong?”

Jaejoong chậm rãi xoay người, trở lại quầy hàng.

“Cảm ơn anh Sâm, em còn muốn tiếp tục bán hàng.”

Đại Sâm gật đầu lui ra.

Bàn Thạch vẻ mặt không hiểu nổi, muốn đi tới nói cho ra nhẽ nhưng lại thấy Jaejoong nhiệt tình đón khách.

Đại Sâm giữ chặt anh, lắc đầu, sau đó lôi kéo trở về.

====

“Này, chủ quán, tôi vừa rồi đưa cho cậu 250 ngàn, sao trả tôi có 50 ngàn? Không phải nói bộ quần áo kia có 150 ngàn thôi sao?”

“Này! Này! Này…! Chủ quán, sao cậu cứ cười ngây ngô như vậy? Tiền trả sai rồi.”

“Đúng thế, đúng thế, chủ quán có chuyện gì vui thì chia sẻ cùng mọi người một chút đi.”

Jaejoong vẫn cười ngây ngô, ngồi đó cười ngây ngô. Tay không dám dừng mọi hành động lại, vì cậu sợ dừng lại mọi người sẽ thấy tay cậu đang run run.

Anh ấy tỉnh, anh ấy tỉnh lại rồi.
Lúc trước, Jaejoong cố gắng học vẽ tranh, cuối cùng sau một thời gian phi thường vất cả cuối cùng cũng có thể vẽ được một cặp tranh chân dung của cậu và hắn, nhưng mà… giống như kiểu chụp ảnh cưới.

Cậu đã treo hai bức tranh đó trên phía tường đối diện giường bệnh, cậu biết nhất định hắn sẽ tỉnh, sau đó người đầu tiên hắn nhìn thấy chính là mình.

Bàn Thạch trở lại phòng bệnh, nói đâu đâu.

“Như thế này là sao? Vì sao lại không tới?”

Đại Sâm ý bảo Bàn Thạch nhìn về phía trước, Bàn Thạch đứng ở cửa, Đại Sâm đã giúp anh mở cửa ra. Bên trong chỉ thấy một người đàn ông trưởng thành, cuốn hút và ôn nhu đang cười ngây ngốc như một nhóc con mới lớn.

Hắn đang nhìn hai bức tranh chân dung phía đối diện đầu giường.

—TBC—

Posted in Yunjae fanfic | Tagged , , , , , , , | 1 Comment

[Yunjae] Hàng vỉa hè – Chapter 41

Chương 41

Bảo vệ nghiêm trang đứng canh cổng bệnh viện, một cậu thanh niên hổn hển vác theo một bao tải đi vào.

Trên đỉnh đầu, thái dương đã nhạt dần, không gian đang chìm dần vào bóng tối.

Đi vào phòng, Jaejoong nhẹ nhàng đặt túi xuống, nhìn đồng hồ treo trên tường, hôm nay đến muộn hơn 1 tiếng so với ngày hôm qua.

Lau mồ hôi rịn trên trán, Jaejoong đi đến bên giường bệnh, im lặng nhìn người đang nằm trên giường, khẽ nói.

“Hôm nay mọi chuyện có tốt không?”

Nói xong, cậu nhẹ nhàng cúi xuống, hôn lên môi người nọ.

Nhìn bên trong phòng, Bàn Thạch ngượng ngùng che mắt Đại Sâm.

“Đừng có nhìn, đây là chuyện riêng nhà người ta.”

Đại Sâm miệng còn ngậm chân gà, không có hứng nói chuyện.

“Nhưng mà, cậu nói xem nếu như cậu bé đó mà biết được mưu kế của Sếp bày ra, có phải sẽ rất tức giận không? Khẳng định giận ngút trời luôn, cậu ta tính cách thẳng thắn thế cơ mà. Chỉ hy vọng đến lúc đó, cậu ấy có thể hiểu được nỗi khổ tâm của sếp. Hiện tại, trong tình huống như thế này, không phải mỗi mình cậu ta thấy đau khổ, sếp cũng đau không kém phần a.”

Sau đó thì Bàn Thạch cũng không thể nói thêm điều gì, vốn ánh mắt đang đăm chiêu lại trở nên có vẻ thật kinh dị.

Nhìn người bên cạnh là Đại Sâm miệng ngậm một cái đùi gà, bên mép còn dính nước thịt, sau đó thì miệng xé một miếng, rồi ghé qua đẩy vào miệng Bàn Thạch, cuối cùng là hai người cùng ngồi nhai thịt.

Bàn Thạch hiện cảm thấy, càng ngày càng thấy Đại Sâm biểu tình thực phong phú. Lúc nãy, Đại Sâm hướng anh, cắn cho một miếng thịt, Bàn Thạch biết anh rất lo cho mình. Tuy rằng cách biểu đạt có chút…

Từ khi Yunho trở thành người thực vật, tin tức ngày một lan rộng ra, thương giới trở nên phi thường náo nhiệt. Rất nhiều người trong giới nghe tin đều bắt đầu đến Jung gia thăm hỏi, an ủi. Đương nhiên mục đích chính chính là đến thám thính tình hình Jung Yunho và hôn thê cùng biến mất, sau đó chính là thông báo tin tức này cho các tờ báo lá cải, làm cho họ thổi phồng chuyện này một phen.

Bàn Thạch nhìn tờ báo trên đó còn có nước thịt, trừng mắt nhìn Đại Sâm một cái.

“Nhìn ngươi ăn ngon a.”

Đại Sâm:

“…….”

“Xem ra sự tình tiến triển không tồi, ít nhất thì cái cô Trần tiểu thư kia… Và vân vân mây mây các  cô khác lần này chắc hết hy vọng, nhưng mà… Hết hy vọng như vậy cũng quá nhanh đi… Nghe nói cô ta đã bắt đầu nhận lời hẹn hò với cái thiếu gia họ Lý nào đó. Đúng là con gái a… Tôi thấy con gái thật khó hiểu a…”

“….” Tiếp tục ăn đùi gà.

“Đúng rồi, còn bên Kim tiểu thư kia sao rồi?”

Đại Sâm mặt không biến sắc, từ phía sau lấy ra một tập văn kiện, dùng một tay đầy dầu mỡ đưa cho Bàn Thạch.

Bàn Thạch chán ghét, trừng mắt nhìn một cái.

“Hả? Ngày hôm qua đã xuất ngoại rồi? ha ha… Tin tức này mà lan ra, không chừng ngày mai trang đầu sẽ là ‘Vợ chưa cưới của Jung Yunho vì hôn phu trở thành người thực vật nên đào hôn…’ Nhưng mà, phải chú ý đến động thái của lão già kia, rốt cục cũng bắt đầu hành động rồi.”

“Rồi!”

Bàn Thạch không nói gì, chỉ lắc đầu, nhìn Đại Sâm, sau đó lấy tay chùi nước thịt còn vương trên mép.

“Cái tên ngu ngốc này.”

===

“Yunho, hôm nay em gặp một cô tiểu thư nha, khách sộp luôn, bán được nhiều quần áo lắm…”

“Yunho a, em tìm được phòng ở mới rồi, hiện tại sống ở bên ngoài, trưởng thành thật nhanh a…”

. . . . . .
“Yunho a… Anh không nhớ em sao?”

Jaejoong nắm lấy tay người đàn ông, đem tay hắn áp vào mặt mình, cọ cọ.

“Thật ấm áp quá a.”

Hôn lên lòng bàn tay hắn:

“Em chờ anh, em vẫn chờ anh.”

“Em hứa với anh, khi anh tỉnh lại, người đầu tiên anh nhìn thấy sẽ là em…”

Lời nói có chút nghịch ngợm, đã nhiều ngày trôi qua, Jaejoong cũng đã bình tĩnh hơn nhiều, tuy rằng nhiều lần cậu cũng ngồi đến ngẩn người, sau đó cười ngô nghê, hoặc là thản nhiên hôn môi hắn.

Ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ, đã quá một giờ, Jaejoong đứng dậy, lại hôn lên trán Yunho.

“Em về đây, mai còn phải bày hàng a.”

Thân ảnh thiếu niên có chút đơn bạc, sau đó chậm rãi biến mất ngoài hành hành lang.

Cửa vừa đóng lại, người trên giường liền mở mắt, ngơ ngác nhìn bàn tay mình, sau đó chậm rãi đưa đến hôn lên nó.

===

Jaejoong ra khỏi bệnh viện, bên ngoài đã đen như mực.

Từ khi chuyện kia xảy ra, cậu đã chuyển ra ở riêng, không biết… Mẹ cậu có khỏe không? Có còn tức giận không? Nhưng mà trong lòng cậu cậu không thể vượt qua được chuyện kia, cho nên mới quyết định…

Đi đằng trước, tiểu miêu cúi đầu suy nghĩ một số chuyện, phía sau một vài người mặc áo đen đang tích cực dõi theo.

Jung Yunho trở thành người thực vật, nhưng vẫn luôn cho người bảo vệ sự an toàn của tiểu miêu, đề phòng bất trắc, vẫn phải để ý đến bầy sói già chỉ chờ cơ hội để đớp mồi.

Jaejoong cũng vì trong lòng còn rất nhiều chuyện phiền muộn, cho nên căn bản là không để ý mình đang bị theo dõi.

===

Nhưng mà, ‘Bọ ngựa bắt ve, Hoàng tước ở phía sau’, dù đã ‘thành người thực vật’, thì Jung Yunho vẫn chính là đang ‘Long tranh, hổ đấu’.

Ban Thạch đẩy cửa đi vào, đưa cho sếp của anh một tập văn kiện.

“Đây là phản ứng của truyền thông và người ngoài giới, có vẻ đã làm cho chuyện này nóng bỏng tay rồi.”
Hắn ừ một tiếng, giọng khàn khàn lộ rõ sự mệt mỏi.

“Bên mẹ Jaejoong thế nào rồi?”

“Tôi đã cho người tới bảo vệ, chính là người mặt sẹo lần trước đó…”

“Được rồi.”

“Sếp…”

“Sao?”

“Nghỉ ngơi một chút đi, sếp đã lâu rồi không…”

“Không có việc gì, cậu và Đại Sâm chuẩn bị tốt mọi chuyện ngày mai tuyên bố với báo chí đi, sau đó thì nghỉ ngơi một chút, rồi chờ phản ứng của lão.”

“Còn bên Vương Lạc?”

Hắn nhăn mày lại.

“Bên hắn… không cần quan tâm.”

“Sếp…”
Hắn không tiếp tục nói chuyện, ý bảo Bàn Thạch ra ngoài.

Bàn Thạch gật đầu, vừa ra đến cửa lại nhẹ nhàng nói vào.

“Sếp, cậu bé kia gần đây ít khóc hơn trước rồi…”

Hắn trong bóng tối gật đầu, sau đó có tiếng Bàn Thạch nhẹ nhàng đóng cửa.

===
Đối với chuyện của Jung Yunho, người phản ứng lớn nhất lại chính là lão cáo già Kim Chung Sơn. Khi nhận được tin thì ngay ngày hôm sau liền mở cuộc họp báo, tuyên bố bản thân thật bất hạnh, đã già rồi mà con gái yêu lại đột nhiên mắc bệnh lạ, sau đó lại đến con rể trở thành người thực vật, khiến cho lòng người ai cũng thật thương tâm, đồng cảm.

Nhưng mà, chỉ vừa mới rời khỏi cuộc họp báo, lão đã nhanh chóng thu lại ánh mắt, các nếp nhăn đau khổ cũng giãn ra, ánh mắt sắc lẹm, nghiêm giọng:

“Phân phó xuống, cho người đến bệnh viện thám thính tình hình thực hư chuyện Jung Yunho cho tôi.”

‘Thằng sói con, lại nhằm ngay lúc mọi kế hoạch của ta sắp hoàn thành mà nhiễu loạn thế cờ.”

Vốn lão đã chuẩn bị tốt cho một kế hoạch thâm hiểm, biến tiểu miêu Kim Jaejoong thành quân cờ trong tay mình, sau đó mượn tay khống chế thương giới. Nhưng mà, sói con mà hắn đã an tâm không ngờ lại ở phía sau hắn nháo loạn chuyện vừa rồi, thật giả chưa rõ, nhưng lão nhất định phải đề phòng.
Còn thêm cả con cáo già Vương Lạc nữa, ai biết sau chuyện này lại như thế nào?

Mặc kệ, kế hoạch của lão nhất định không được phép sai sót.

===

Lại nói đến Vương Lạc khi nhận được tin tức thì lại nhàn nhã ngồi uống cà phê và nghe đàn dương cầm. Bên miệng hiện lên một nụ cười nửa miệng, nhìn ý vị thâm sâu khó lường.

Cho đến hiện tại, không ai đoán ra người đàn ông này chân thật là trong lòng nghĩ gì, lớp vẻ ngụy trang của hắn quá dầy, rất hoàn hảo khiến người ta có cảm giác hắn vừa âm trầm vừa đáng sợ.
“Cho ta thêm một ly cà phê cùng một chút sữa.”

“Vâng, ông chủ.”

“À, đúng rồi, mai giúp ta gửi một giỏ hoa qua thăm hỏi ông chủ Jung.”

“Vâng, ông chủ.”

“Còn nữa, chuẩn bị xe cho tôi, tôi cần đi gặp một người…”

— TBC—

Posted in Yunjae fanfic | Tagged , , , , , , , | 1 Comment

[Yunjae] Hàng vỉa hè – Chapter 40

Chương 40

Một mình trên con đường lớn thênh thang, lòng cậu có thể bình tĩnh lại một chút, có thể nói là đã trở nên có chút lạnh lẽo.

Nhìn dòng người qua lại, Jaejoong cúi đầu, đi tới bên vệ đường, lẳng lặng nhìn.

Nhìn thật lâu, thật lâu, tựa như ánh mắt đã bắt đầu lên men, rốt cuộc trong lòng cậu lại không khống chế được cảm giác đớn đau, khổ sở. Tiểu miêu cụp lỗ tai, cúi đầu, chôn vào trong hai cánh tay của chính mình.

Ở cổng bệnh viện, mẹ Kim con người đỏ hồng, nhìn người đàn ông đối diện nói.

“Cậu có thể giết chết một bà già như tôi, như thế không phải tốt hơn sao? Vì sao… Một chút lời phủ nhận mọi chuyện, vì sao ngay cả một chút phản bác đều không có? Cậu biết rất rõ là tôi ích kỷ đến như thế nào, tôi chỉ hy vọng con trai của mình có thể bình an, do đó mới lợi dụng cậu. Cậu là người thông minh, chắc hẳn cũng nhận ra.”

Người đàn ông giúp người phụ nữ khoác thêm một cái áo khoác:

“Chị nghĩ và nói đều không sai, trong cuộc đời này, mẹ yêu con là không sai.”

“Vì sao…” Mẹ Kim rốt cuộc không nhịn được nữa, bật khóc, thế nhưng người phụ nữ này vẫn thật quật cường, khoác áo lên che đầu, che dấu những giọt nước mắt đang rơi.

“Tôi hứa với chị, tôi sẽ ngăn hết tất cả những điều không tốt, sẽ mang tới cho cậu ấy những điều tốt đẹp nhất.”

“Thằng bé cũng dần trưởng thành, nếu như tôi không làm như vậy, nó nhất định sẽ xông lên phía trước. Nhưng mà trong thế giới của cha nó, Jaejoong một chút cũng không hiểu rõ, tính cách lỗ mãng của nó như vậy chắc chắn sẽ làm nó bị thương. Tôi là một người ích kỷ, cậu không cần lấy đạo nghĩa tình mẹ con để an ủi tôi, tôi thừa nhận tôi ích kỷ, cho nên tôi cũng hy vọng cậu hiểu điều đó.”

“Đến lúc đó, tôi sẽ tự mình thay chị nắm lấy tay Jaejoong.”

“Được”

“Cho nên, … phiền chị hãy để cho tôi vẫn là trở thành một tên xấu xa.”

Hắn đột nhiên nói một câu như vậy. Người phụ nữ quay qua nhìn hắn, vẻ nghi hoặc.

Vương Lạc cười tuấn mỹ.

“Lần này không phải chị không cho chúng tôi gặp mặt, mà là tôi sẽ làm cho Jaejoong cho dù nhìn thấy tôi…”

“Cậu…” Người phụ nữ nghe ra lời nói của hắn, ánh mắt lại đỏ hồng.

“Thực xin lỗi.”

Vương Lạc biết, mẹ Kim hiểu về thế giới này hơn Jaejoong rất nhiều. Về chuyện cha của Jaejoong, về những kẻ bên ngoài như hổ rình mồi, thì người phụ nữ này kiên cường biết bao nhiêu.

Nhưng mà, tiểu miêu lại không biết, cậu mới chỉ là một cậu thanh niên mới lớn, tuy rằng quen với quy tắc sinh tồn của rừng rậm, nhưng căn bản là đã bị tách biệt với thế giới đó quá lâu rồi. Đây chính là nguyên nhân người phụ nữ này muốn chia tách hai người họ, bà không hy vọng con mình sẽ biến thành một dã thú, lãnh huyết vô tình, mà chỉ cần một cuộc sống bình an như vậy là tốt rồi, đơn thuần được người khác bảo vệ là tốt rồi.

Kim Jaejoong làm sao có thể hiểu được nỗi khổ tâm của mẹ Kim. Trong thế giới của Kim Jaejoong, chuyện gia đình không thể thay thế. Nhưng, chính là việc làm của mẹ cậu lại không giống như trước kia, cho nên tiểu miêu liền trở nên mơ hồ. Thậm chí, nếu như cậu suy nghĩ không thấu đáo, sẽ thấy mẹ Kim có chút chán ghét việc con mình lại yêu một người đàn ông? Vì sao? Vì sao bà vẫn cười mà đối mặt với mọi chuyện?

===

Jaejoong hỗn loạn ôm lấy đầu, cuối cùng cậu cũng thở dài một hơi, tựa như bị rút mất một nửa linh hồn.

“Mình muốn nhìn thấy anh ấy, mặc kệ có chuyện gì xảy ra, mình phải nhìn thấy anh ấy.”

Như đã hạ quyết tâm, không còn là tiểu miêu vừa nãy còn uể oải, chán nản và lo sợ nữa, trong mắt cậu giờ là một ý chí kiên định và sắc bén.

Trong lòng cậu giờ chỉ còn lại ý niệm đó, bây giờ, cậu lập tức phải đến gặp hắn, nếu không gặp được thì chỉ cần nhìn thấy hắn một chút cũng được.
Chạy nhanh như ma đuổi, tóc tai rối bời, nhìn cậu có chút buồn cười.

Đến trước cửa bệnh viện, thở hổn hển, dồn dập hỏi phòng bệnh của Yunho sau đó lỗ mãng mà chạy vào. Đẩy cửa phòng bệnh vào, bỗng cậu thấy lòng mình như chết lặng.

Trên giường, hắn đang nằm đó, yên lặng tựa như không gian vô định.

Jaejoong tiến vào, rốt cuộc khuôn mặt của người ngày đêm mong nhớ cũng có thể thấy rõ rồi, nhưng mà…

“Yunho a?”

Tay run rẩy miết nhẹ, khẽ mien theo những đường nét khuôn mặt tuyệt đẹp không tì vết của Yunho, thật lâu, thật lâu vẫn chưa buông xuống.

Phía sau bỗng nghe tiếng của Bàn Thạch truyền đến,

“Sếp bị thương, bác sĩ bảo có thể…. sẽ phải sống thực vật…”

Mọi thứ trong mắt cậu đều sụp đổ, tiểu miêu run rẩy, không thể chạm vào hắn nữa, chân run run, ngã khịu bên giường bệnh.

“Jaejoong!”

Bàn Thạch lập tức vọt qua, túm lấy cánh tay Jaejoong.

“Jaejoong! Cậu làm sao vậy!”

Jaejoong cắn môi, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào người nằm trên giường bệnh. Rõ ràng mấy tháng nay đã suy nghĩ thấu đáo… Như thế nào mọi chuyện lại thành cái dạng này… Đều là mình không tốt.

“Đều là tại tôi không tốt! … Là tôi hại anh ấy!”

“Không phải như vậy! Cậu tỉnh táo lại cho tôi!”

Bàn Thạch hoảng loạn nhìn Jaejoong như người mất hồn, tựa như một con rối.

Jaejoong chẫm rãi an tĩnh lại, sau đó liền hôn mê bất tỉnh. Bàn Thạch nhanh tay đỡ lấy thân mình đang ngã xuống, sau đó khó xử nhìn người đàn ông đang nằm trên giường.

“Sếp vì cái gì mà phải làm đến mức này? Không phải sẽ có cách khác sao?”

Hắn không mở lời, chỉ lẳng lặng xuống giường, đi tới ôm lấy tiểu thiên hạ đang bất bỉnh, khuôn mặt trắng bệch vào lòng. Bàn Thạch nhìn bóng dáng hắn đi ra ngoài, hung hăng đập vào tường.

Vừa rồi anh nghe được sếp cùng mẹ Kim nói chuyện, sếp của anh muốn mượn vụ tai nạn này để giả làm người sống thực vật, cho dù mỗi ngày Jaejoong có đến gặp mình cũng sẽ không nói một câu nào cùng cậu. Bàn Thạch trong lòng rõ rằng, chuyện này so với chuyện không gặp mặt càng làm cho nhau đau khổ hơn nhiều, không chỉ làm cậu đau khổ, mà còn làm tổn thương đến cả sếp.

Bàn Thạch thở dài, anh không thể tự quyết định, nhưng anh sẽ vì hai người họ, để họ không thêm tra tấn nhau nữa mà cố hết sức hạn chế nhiều nhất những tổn thương. Mà muốn nhanh chóng chấm dứt những đau khổ này, chỉ có cách duy nhất là phối hợp thật tốt với sếp diễn nốt vai diễn.

Jaejoong tỉnh lại thực sự bình tĩnh, nhưng mà đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm lên trần nhà, ngẩn người.

Bàn Thạch vẫn bên cạnh trông chừng cậu giùm hắn, lúc Jaejoong còn hôn mê phải chuẩn bị như thế nào để giải thích cho cậu vì sao hắn lại bị sống đời sống thực vật.

“Jaejoong!” Bàn Thạch nhanh chóng đỡ Jaejoong.

“Không sao chứ?”

“Vâng.”

Môi khẽ nhếch, Jaejoong khởi động thân mình, sau đó chỉ mỉm cười một chút với Bàn Thạch.

Nhưng lúc cười sao cứ như khóc vậy, đau lòng, thực sự rất đau lòng.

Do dự một chút, Jaejoong lại mở miệng trước.

“Sau này, mỗi buổi tối, em sẽ đến thăm anh ấy!”

Nói một câu, phòng bệnh lại trở về yên tĩnh.

Bàn Thạch đánh giá tiếng hít thở của Jaejoong, vững vàng:

“Ừ, cậu… ai~ Cậu nghỉ ngơi đi, có gì thì gọi cho tôi, tôi đứng ở ngoài cửa.”

“Vâng!”

Jaejoong lại mỉm cười.

Bàn Thạch từ từ rời khỏi phòng bệnh, cửa vừa đóng lại, rốt cuộc người đang ngồi trên giường cũng không thể nhịn được nữa, nước mắt lại rơi. Chính là không một tiếng khóc nào, chỉ lặng lẽ khóc. Giống như những ngày xưa, tay ôm lấy ngực, nghẹn ngào khóc, thần tình đỏ bừng.

Nước mắt tuôn rơi, đôi môi hồng nhuận bị răng cắn chặt.

Làm sao có thể bình tĩnh, làm sao có thể không đau.

Bàn Thạch bên ngoài lấy điện thoại ra, bấm một dòng tin nhắn cho Đại Sâm.

[Mọi thủ tục đã xong!]

Bàn Thạch nghĩ tin nhắn này ý thông báo quá ngắn, xem xong liền lập tức xóa đi.

Ý là, đã thông báo xong cho cánh phóng viên, bệnh viện cũng đã chuẩn bị xong, sau đó chính là chuyển sếp tới bệnh viện tư của Jung.co để chăm sóc đặc biêt.

Lập tức một vởi kịch hay sẽ bắt đầu, nhưng mà Bàn Thạch thực sự không có tâm tình với việc bắc đầu trò chơi này, quay đầu lại nhìn cánh cửa lặng như tờ, Bàn Thạch biết người đang nằm bên trong đang phải chịu biết bao nhiêu đau khổ. Cậu bé kiên cường này, sao lại phải chịu nhiều khổ đau như vậy

Khóc thật lâu, thật lâu cho đến khi mắt đã có chút sưng lên, Jaejoong mới nhanh lấy tay gạt đi nước mắt, nhưng mà nước mắt vẫn không chịu ngừng lại. Quần áo cũng đã ướt mất một mảng.

“Vô dụng mà!”

Đột nhiên có tiếng gõ cửa, đánh gãy vẻ cam chịu của tiểu miêu.

Ngay sau đó, một thân ảnh quen thuộc tiến vào.

“Jaejoong?”

Jaejoong lập tức quay đầu, dùng lưng đáp lại với người phụ nữ trước mặt.

Mẹ Kim đứng ở cửa, trên mặt biểu tình nghiêm túc.

“Jaejoong, mặc kệ mọi chuyện có như thế nào, con giận mẹ cũng được, như thế nào cũng được, … nhưng mà, con đừng khiến mình bị thương.”

Bả vai cậu như run lên một chút, nhưng vẫn không quay đầu lại.
Trong phòng bệnh yên lặng đến mức làm người ta phút chốc sợ hãi, tựa như một hàn khí của một tảng băng lạnh giá đang tỏa ra.

Người phụ nữ còn muốn nói thêm gì đó, nhưng đứa con của bà vẫn thủy chung không quay lại, bà đành dừng lại, chậm rãi rời đi.

“Jaejoong, bất luận sau này có xảy ra chuyện gì, con phải nhớ kỹ mẹ không sai, nhất định không được tự làm mình bị tổn thương, con có hiểu không?”

Có âm thanh đóng cửa, Jaejoong như trước cuộn thân mình lại, chậm rãi có tiếng nức nở nghẹn ngào, rồi như trận nước vỡ bờ, cậu khóc thật to.

—-TBC—

Posted in Yunjae fanfic | Tagged , , , , , , , | 1 Comment

[Yunjae] Hàng vỉa hè – Chapter 39

Chương 39

Còn 5 chapter nữa là kết thúc rồi. //^ – ^\
Jaejoong trải qua những giây phút bình yên ở vùng quê trong khi ở một nơi khác lại không như vậy. Có lẽ, cậu sẽ không bao giờ biết mẹ cậu vì cậu đã suy nghĩ đến như thế nào, nhưng mà, dù cho bà có làm điều gì, thì tất cả đều chỉ vì cậu, vì đứa con bé bỏng của mình.

Trên thế giới này, đâu phải ai cũng có thể làm như vậy.

Jaejoong hài lòng xếp mấy thùng trái cây ngay ngắn, sau đó lấy ra một giỏ trái cây, quay qua nói với Vương Lạc:

“Chỗ này không có nước sao? Tôi muốn đi rửa trái cây.”

“Tôi đi với cậu.” Vương Lạc đang ngồi ở trong bóng râm đứng dậy.

“Thôi khỏi, không cần, từ nhỏ đến giờ tôi chỉ biết kính già yêu trẻ, chú ngốc thế, tôi đi.”

“Được, cho cậu thỏa dạ một lần. Cứ đi theo lối này, đến chỗ căn nhà nhỏ đằng kia, chỗ đó có nước.”

“Ok~”

Tiểu miêu như được trở lại với thế giới tự nhiên, bộ dáng vui vẻ đáng yêu lại có chút ngông ngốc, tung tăng cầm giỏ trái cây đi về phía đó.

Vương Lạc cười lắc đầu, quay về chỗ râm mát nhắm mắt nghỉ ngơi một chút.

Jaejoong đội mũ rơm, đứng ở vòi nước gần một cái cây, cẩn thận rửa trái cây.

Vừa lúc đó, có hai cô gái cũng bưng chậu rửa đi tới, còn đang tám chuyện hết sức vui vẻ.

“Cậu nghe nói gì không, ngoại ô thành phố vừa xảy ra chuyện lớn đó… Nghe nói có người bị thương nặng.”

“Ừ, đúng rồi, cậu nói có ghê không? Hôm qua bạn trai tôi cũng ở đó, chứng kiến toàn bộ sự việc, chuyện chính là xảy ra một vụ va chạm xe rất nghiêm trọng. Người ta tóm được thủ phạm là người trong thôn đó!”

“A! Thật sao?”

“Cái xe thì… Bạn trai tôi bảo xe cứu thương phải đến cấp cứu nhanh chóng. Nhưng mà xe sang như vậy sao lại phải tới vùng nông thôn làm gì?”

“Còn làm gì nữa? Tôi nghe nói khu phía Đông phải quy hoạch xây dự án… Có lẽ người trong thành phố kia muốn kiếm tiền từ đây đây.”

Jaejoong nghe xong nhưng coi như chuyện ngoài tai, giỏ trái cây đã được rửa xong, đang chuẩn bị rời đi thì lại nghe được một câu của cô gái kia làm cậu khựng lại. Jaejoong như bị điện giật, chạy nhanh về phía cô gái.

“Chị vừa nói gì?”

Cô gái kia thấy Jaejoong ăn mặc giống như người trong thôn nên đáp lại:

“Tôi vừa bảo, lúc đang hỗn loạn thì có người kêu tên người bị thương là ngài Jung. Nghe bạn trai tôi bảo thì người kia rất nổi tiếng trên báo chí, còn có hay xuất hiện trên TV a.”

Loảng xoảng! Giỏ trái cây trên tay Jaejoong rơi xuống đất.

Hai cô gái cũng hoảng sợ:

“Cậu, cậu không sao chứ?”

Jaejoong có chút hoảng hốt, không thể là hắn, trên thế gian này nhiều người họ Jung như vậy, cũng có rất nhiều người nổi tiếng trên truyền thông đại chúng.
Nhưng mà… nhưng mà… trong cuộc sống của cậu, chuyện liên quan đến người họ Jung đó lại thực sự rất quan trọng. Không thể, cậu muốn xác nhận, nhất định không phải là hắn, nhất định không phải.

Không cần nghĩ, Jaejoong lảo đảo quay người, vội đứng lên rồi chạy đi.

“Ây, cậu bé! Trái cây của cậu!!!”
Tai cậu không còn có thể nghe được âm thanh gì khác, mũi hít vào từng hơi khó nhọc, trong lòng thật khó chịu, cậu muốn xác nhận lại thông tin kia, có phải cậu vừa nghe được chỉ là những thông tin thất thiệt. ‘Anh ấy lợi hại như vậy, sẽ không thể để bản thân xảy ra chuyện gì nguy hiểm, cho nên anh ấy nhất định đang ở trong phòng làm việc, còn có, còn có Bàn Thạch và Đại Sâm bảo vệ, bảo vệ anh ấy.’

Bất giác, trên mặt lại có một dòng ấm nóng, cậu giống như kẻ điên chạy nhanh trên đường, trong lòng thực sự rất sợ hãi, rất sợ, cực kì sợ hãi.

Bịch! Một chân của cậu khuỵu xuống, Jaejoong ngã sấp trên mặt đất, cả người lấm lem bụi bẩn, cậu mở to đôi mắt đỏ ngầu, trong lòng đau muốn chết.

Lắc đầu, cậu tiếp tục đứng lên rồi chạy đi. Mọi chuyện diễn ra cậu không còn ý thức được nữa, đầu cậu trống rỗng, cậu như một thằng ngốc, vừa chạy vừa lẩm nhẩm.

“Không phải anh ấy, nhất định không phải, không phải, không phải… Không phải, không phải đâu…”

===

Vương Lạc mở mắt, nhìn xung quanh rồi nhìn về hướng căn nhà nhỏ.

“Sao đi lâu thế mà vẫn chưa về?”

Hắn đứng dậy, đi tới chỗ vòi nước. Vừa tới nơi đã thấy hai người con gái đang mang hai giỏ hoa quả còn ướt.

“Hai cô cho tôi hỏi…”

Hai người kia nhanh chóng đứng lên, đỏ mặt chào. “Xin chào.”

“Xin chào. Xin hỏi có thấy một thanh niên đến đây rửa hoa quả không?”

Một cô gái nhanh miệng đáp, Vương Lạc nghe xong liền nhíu mi.

===

Jaejoong bận suy nghĩ mà không để ý đến con đường dài không thấy đích ở phía trước, mặt nhăn càng lúc càng chặt, chân càng lúc chạy càng nhanh.

Phía sau có tiếng còi ô tô chói tai, Jaejoong vẫn hoàn toàn không biết, chỉ biết chạy và chạy.

“Jaejoong! Jaejoong!”

Vương Lạc trên xe cũng thở ra nhẹ nhõm, may mà Jaejoong đi theo con đường này nên hắn mới có thể đuổi kịp. Hắn dừng xe lại, lập tức đuổi theo Jaejoong, đem cậu ôm vào lòng. Jaejoong trong lòng hắn kịch liệt giãy ra, muốn ly khai.

Vương Lạc nhìn Jaejoong khuôn mặt đầy bụi bẩn, trên người còn có nhiều vết xây sát, lộ ra chỗ da bị rách và còn dính máu tươi.

“Jaejoong, nghe tôi nói, cậu muốn làm gì? Tôi giúp cậu được chứ?”

Jaejoong không giãy nữa, hung hăng nắm chặt lấy cánh tay hắn.

“Anh ấy không xảy ra chuyện gì phải không?”

Vương Lạc đau lòng nhìn đôi mắt đỏ ngầu của cậu, lắc đầu.

Có được câu trả lời thuyết phục, thế nhưng Jaejoong chẳng những không yên lặng, mà ngược lại còn đánh cho Vương Lạc một quyền, sau đó tiếp tục chạy như một kẻ điên.

Bịch—!!! Cậu lại té ngã, lần này bị chầy một vết thật dài và sâu.

“Jaejoong!!!” Vương Lạc chạy tới, ôm lấy cậu.

“Cậu đừng như vậy, đừng như vậy.”

“Chú gạt tôi! Buông tôi ra, tôi tự mình đi tìm anh ấy!”

“Jaejoong!”

Vương Lạc hét lên thật to, rốt cuộc Jaejoong mới bình tĩnh lại. Vương Lạc ôm cậu, môi hôn nhẹ lên trán đầy bụi bẩn của cậu.

“Không sao, không có việc gì cả, cậu bị ngốc sao, tôi mang cậu đi được không?”

===

Tới cửa bệnh viện, Vương Lạc nghĩ Jaejoong sẽ nhanh lao ra khỏi xe, nhưng mà hiện cậu lại ngồi ngây ngốc bất động trong xe.

“Jaejoong?”

Vừa lúc đó, mẹ Kim từ trong Bệnh viện đi ra, đi theo sau còn có Bàn Thạch.

Jaejoong lập tức đẩy mạnh, mở cửa xe chạy xông ra ngoài:

“Mẹ!!!”

Mẹ Kim không nghĩ sẽ gặp con mình, ban đầu có chút giật mình, sau đó từ từ khôi phục bình tĩnh.

“Sao con lại đến đây? À, mẹ thấy trong người không khỏe nên mới tới bệnh viện kiểm tra một chút…”

“Vì sao lại nói dối con?”

Mẹ Kim đột nhiên dừng lại, nhìn con mình.

“Jaejoong?”

“Ahhh! Vì sao lại nói dối con? Con đáp ứng mẹ sẽ không gặp anh ấy, cho dù căn bản con chả hiểu mục đích của mẹ là gì, nhưng mà cuối cùng vì lời hứa mà còn không dám đi. Mẹ… rốt cuộc vì sao? Vì sao nhất định phải làm cho con đau khổ như vậy… Mẹ… Con có thể vì mẹ mà bỏ hết tất cả, nhưng mà con thật sự không biết làm gì bây giờ. Tại sao con phải làm vậy… Vì sao… Mẹ, chúng con không có làm gì sai trái… Vì sao nhất định phải làm cho con đau khổ như vậy, con không hiểu… Mẹ vì sao lại nói dối con…”

Jaejoong nước mắt tuôn rơi tựa như đã nghẹn từ rất lâu, từng dòng nước mặn chát nghẹn ngào chảy xuống, cậu nói ra những lời lộn xộn, cậu không rõ vì sao phải làm như vậy, vì sao mẹ lại bắt cậu lựa chọn như vậy, cậu không thể từ bỏ mẹ của mình, nhưng cũng không thể buông tay người đàn ông ấy, bị kẹt giữa ngã đôi đường này… thật sự rất đau khổ…

Mẹ Kim muốn tới sát bên cạnh cậu, tay đưa lên nhất thời làm rơi túi sách, bên trong lộ ra một quyển sổ. Jaejoong lập tức nhận ra quyển sổ kia, tiến đến cầm lên, ôm vào lòng. Bên trong quyển sổ này đều là hình ảnh, tin tức của hắn thường hay xuất hiện trên các tờ báo, tạp chí mà Jaejoong đã cẩn thận cắt, dán vào. Jaejoong lắc đầu, cậu hiện tại không muốn nghĩ, chỉ muốn an tĩnh một chút. Ôm cuốn sổ, Jaejoong chậm rãi nâng từng bước ly khai.

Mẹ Kim ánh mắt đỏ ngầu, nhưng cũng không muốn đuổi theo.

Bàn Thạch đứng một bên, lòng sốt ruột gần chết, mà Vương Lạc lại đi tới chỗ mẹ Kim nói.

“Để cậu ấy an tĩnh suy nghĩ một chút. ”

–TBC–

Posted in Yunjae fanfic | Tagged , , , , , , , | 1 Comment

[Yunjae] Hàng vỉa hè – Chapter 38

Chương 38

Kim Jaejoong chân trước vừa mới bước vào, chân sau còn chưa kịp hạ xuống thì đã có một người khác tiến vào, mùi nước hoa này không khó để nhận ra là ai.

“Gì chứ? Lại đến ăn trực cơm? Cả hội đầu bếp của chú bị táo bón cho về quê dưỡng lão hết rồi à?”

Jaejoong trêu chọc, nhưng mà cũng không thể ngăn được bước tiến của người kia.

“Có sao đâu, có sao đâu, chỉ đơn giản là đến thưởng thức bữa cơm mang hương vị gia đình thôi mà.”

“Thật đúng là giống kịch bản phim truyền hình ha, lời nói hệt nhau, chả xi nhê.”

Jaejoong cất quần áo, sau đó lại nói với Vương Lạc.

“Đi rửa tay, lập tức ăn cơm.”

“Rồi!” Vương Lạc cởi áo khoác, cũng không tỏ vẻ khó chịu, theo Jaejoong ngồi xổm ở vòi nước trước cửa, rửa tay.

“Hôm nay thế nào?”

“Ngoại trừ việc cứ đúng giờ lại thấy mặt chú thì các chuyện khác đều bình thường.”

“Cũng phải!” Vương Lạc miệng ngậm thuốc lá, ngồi xổm ở cửa, một chút bộ dáng cao quý cũng không còn, nhưng mà tự nhiên lại thấy rất hấp dẫn. Jaejoong không nói gì:

“Từ ngày chú hôm nào cũng tới, các bác gái trong xóm, các cô thiếu nữ trong thôn ai cũng tới cửa nhà tôi hỏi thăm ha.”

Vương Lạc cười, lấy khăn ra lau tay, ngậm thuốc nói:

“Chuyện này tôi cũng không rõ, trong mắt tôi chỉ có cậu.”

Jaejoong… không nói gì.

“Ăn cơm! Hai đứa đang ngồi chồm hổm ở cửa kia!” Bên trong, mẹ Kim huơ huơ cái xẻng, nói vọng ra.

Jaejoong đứng lên, phủi phủi quần.

“Đi, vào nhà!”

Tiểu miêu hiện trong lòng cảm thấy thật an nhàn, ngồi cạnh mẹ, bên kia là ông chú biến thái đang yên lặng ăn cơm, nhìn cũng thật hài hòa a.

Hôm nay rau xào rất ngon, còn có thêm cả nấm xào, khoai tây nghiền, thêm cả món rau trộn salad.

“Thằng nhóc này, mai mẹ vào thành phố mua vài thứ.”

“Mua gì ạ?”

Mẹ Kim không nói gì, chỉ gắp một đũa nấm cho vào bát cậu.

“Chuyện đàn bà con gái, không phải báo cho anh.”

Jaejoong nhe răng cười, sau đó tiếp tục ăn cơm.

Chỉ có Vương Lạc ngồi bên kia vẻ mặt như biết điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không muốn nói. Tiểu miêu liếc hắn một cái, cuối cùng hắn cười nói.

“Chuyện đàn bà con gái người ta mà cậu cũng muốn biết sao?”

“Hừ!”

Mẹ Kim cúi đầu ăn cơm, bên cạnh là thằng con đang cố tố cáo ông chú biến thái Vương Lạc trêu chọc, nhưng bà cũng không nói gì.

Người nấu cơm thì không cần rửa bát, người tắm xong thì không nấu cơm, đây là quy định của gia đình họ.

Jaejoong ngồi xổm trước vòi nước, rửa bát, đột nhiên ngẩn người, mọi việc quả nhiên cũng không có gì là không tốt. Trong phòng, mẹ Kim đang châm trà cùng Vương Lạc.

“Ngày mai phiền cậu trông nó hộ tôi, dụng ý của tôi chắc cậu cũng hiểu.”

Vương Lạc quay lại nhìn bên ngoài, chỉ lộ ra cái eo nhỏ nhắn của Jaejoong.

“Dụng ý? Chị nói không cho bọn họ gặp nhau? Nhưng mà… Chị à, không cần tôi nói, chị không thấy nếu như Jaejoong biết được tin tức kia, cậu ấy sẽ không còn kiên định như thế nữa sao?”

“Nó cũng lớn rồi, không thể vì một việc nhỏ mà làm hỏng đại sự? Jaejoong nó hiểu được phải không?”

Vương Lạc có chút phiền muộn, nhấm một hớp nước trà nói tiếp:

“Tình yêu khiến người ta đều thành kẻ ngốc, cậu nhóc này lại rất nặng tình nặng nghĩa.”

“Cho nên tôi mới phải nhờ cậu, nhờ cậu giúp tôi trông chừng nó.”

“Người ta… Chị à, đây không phải là chị đang bảo tôi chống lại cả thế giới truyền thông đấy chứ, tin tức nóng như vậy, không chừng chỉ mai thôi là người ta sẽ ba hoa chích chòe ở khắp nơi rồi.”

“. . . . . . .”
“Phải rồi, trong nhà có phải không còn hoa quả đúng không? Mai tôi sẽ mang theo thằng nhóc kia qua tỉnh khác hái ít hoa quả về.”

Mẹ Kim hình như vừa mới làm xong thứ gì, tay lại lau lên tạp dề, quay qua gật đầu với Vương Lạc.

====

Ngày hôm sau, khi Kim Jaejoong đầu tóc bù xù, mơ mơ màng màng ra mở cửa, tính tình bỗng trở nên không tốt chút nào.

“Gì chứ, ông chú biến thái?”

Vương Lạc mặc quần áo giản dị, nhàn hạ đứng ở cửa, mùi nước hoa thơm nức, nhìn rất mị hoặc. Thế nhưng, dù có bao nhiêu mị hoặc thì đối với một kẻ đang mơ màng chưa tỉnh ngủ cũng là công cốc.

“Ra ngoài chơi không?”

Jaejoong con ngươi như suy nghĩ, sau đó không nói thêm một lời, trực tiếp đóng cửa.

“Buổi sáng quậy cái gì?”

Có tiếng đập cửa thình thình nhưng Jaejoong chả quan tâm. Cho đến khi tiếng đập cửa không còn, thay vào đó là tiếng mở cửa thì cậu mới hơi động đậy thân mình.

“Chú…”

Vương Lạc cười tươi không nói, trên ngón tay hắn là chiếc chìa khóa sáng lóa.

“Quả nhiên là biến thái mà = =||”

===

Phía ngoài cửa kính là những cánh đồng và làng quê xanh mươn mướt, câu đầu tiên Jaejoong nói với Vương Lạc lại chính là:

“Không phải chú đem tôi đi bán đấy chứ?”

“Tới nông trại hái hoa quả, coi như mua giúp nhà cậu ít hoa quả đi.”

Jaejoong không đáp lại lời Vương Lạc, chỉ nhìn bên ngoài và đột nhiên kinh hô.

“Nhìn kìa! Bên kia có cả bò!!!”

Vương Lạc chuyển hướng xe, một lát sau chiếc xe đã biến mất trên con đường đầy cát bụi.

===

Ở một nơi khác, mẹ Kim ôm một bịch hoa quả, ngẩng đầu nhìn cánh cửa cao lớn của bệnh viện.

Bàn Thạch đang ngồi trên ghế bên ngoài phòng bệnh nghỉ ngơi, tay chống đỡ đầu, mơ mơ màng màng ngủ, khi thấy một thân ảnh quen thuộc lập tức thanh tỉnh, luống cuống đứng dậy.

“Cô tới ạ!”

Mẹ Kim gật đầu:

“Nó thế nào rồi?”

“Dạ, đang chuẩn bị làm thủ tục xuất viện ạ!”

Mẹ Kim nghe xong, sắc mặt lập tức đen lại, đi tới mở cửa phòng bệnh, Bàn Thạch nhìn thấy mà kinh hồn.

“Cô…”

Mẹ Kim cũng không nói thêm gì, lập tức đi vào phòng. Vừa vào đã nhìn thấy hắn thay được một nửa bộ âu phục.

“Bác gái!!”

Yunho rõ ràng có chút giật mình, hắn không ngờ mẹ Kim lại đến đây. Nếu hắn nhớ không lầm thì tin tức đã bị chặn lại rồi cơ mà.

“Bác tới ạ!!”

Mẹ Kim để hoa quả xuống, đi nhanh tới cạnh Yunho, tay mạnh bạo giật lấy quần áo của hắn, đối với hắn như một đứa con không nghe lời.

“Nằm xuống.”

Hắn sửng sốt, không kịp phản ứng.

“Nếu cậu chỉ không may bị té ngã thì không nói, nhưng đây là bị tai nạn xe hơi, gì thì gì vẫn phải kiểm tra mọi thứ đã.”

Hắn giật mình, ngẩng đầu nhìn ra cửa, nhìn thấy Bàn Thạch đang chỉ ngón tay chỏ chỏ vào anh. Môi anh mấp máy “là tôi không cẩn thận, lỡ mồm nói với mẹ Kim”, hắn hung hăng trừng mắt với Bàn Thạch.
Mẹ Kim nhìn hắn, lại ép hắn ngồi lên giường, còn mình thì ngồi trên ghế gọt hoa quả. Không khí trong phòng xấu hổ muốn chết.

Người phụ nữ ngẩng đầu lên liền thấy khuôn mặt có chút nhợt nhạt của hắn, mới có một thời gian ngắn mà hắn đã gầy đi trông thấy.

“Cậu không phải rất giận ta?”

Mẹ Kim lại cúi đầu gọt hoa quả, vừa gọt vừa nói chuyện với hắn.

“Không ạ.”

Nhìn mặt hắn như đang mắc nghẹn, lo lắng ngập tràn, mẹ Kim thở dài.

“Jaejoong nó không biết đâu.”

Hắn như trút được gánh nặng, lộ ra vẻ tươi cười, trong nháy mắt mẹ Kim xúc động như muốn khóc.

Người phụ nữ kiên cường này phải rất cố gắng mới có thể bình tĩnh lại.

===

Ở nơi khác, Jaejoong đang đội mũ rơm, sắn ống quần, theo một bác nông dân ra ruộng trồng rau, chỉ sau một hai lần trồng là cậu có thể nhanh chóng làm việc thuần thục như một người nông dân thứ thiệt.

Bên ngoài vườn rau, Vương Lạc lấy một sấp tiền đưa cho người chủ nông trại.

“Làm phiền ngài quá rồi, phải mở cửa vườn phía sau.”

“Không có gì, nông trại này nếu như không có ông chủ Vương giúp đỡ thì cũng không thể phát triển tốt như vậy. Ngài và cậu thiếu gia kia nếu muốn đến, chỉ cần gọi điện cho tôi là được rồi.”

“Vậy được.”

Vương Lạc đội một cái nón cỏ nhỏ, nhìn quần áo của mình có chút không phù hợp nhưng mà cảm giác vẫn thật vui vẻ, che dấu đi chút không hài lòng.

“Này! Ta làm với! Chỗ này đồ ăn với trái cây đều rất tươi ngon.”

Vương Lạc nhìn khu vườn xanh mượt, bên trong, Jaejoong đang ngồi trồng cây, vui vẻ chào nói với cậu, lòng thật ấm áp, nhưng lại nhỏ giọng tự nói.

“Thật không cam lòng để cậu đến bên tên họ Trịnh kia, tôi quả thực là một kẻ thối nát tốt bụng mà.”

—TBC—

Posted in Yunjae fanfic | Tagged , , , , , , , | 1 Comment

[Yunjae] Hàng vỉa hè – Chapter 37

Chương 37

Ngày tháng cứ thế qua đi, mọi chuyện đương nhiên sẽ có chút chút thay đổi.  Jaejoong mỗi ngày, lúc dọn hàng đều cảm thâý có ai đó đang theo dõi mình, mà sự tình cứ lặp đi lặp lại nhưng vẫn chưa xảy ra chuyện gì đáng quan tâm, nên Jaejoong cũng an lòng.

Mỗi ngày đều một quy luật, bày hàng, dọn hàng, trêu chọc chú đậu hủ sau đó về nhà.

Nhiều lúc cậu nghĩ, mọi chuyện cậu trải qua trước kia có phải là mơ, khi nghĩ đến chuyện sau này, Jaejoong lại nắm chặt tay, nắm chặt đến gần như bật máu mới thôi.

Kỳ thật, tiểu miêu căn bản không cần phải làm như vậy. Tuy rằng bị cấm không được gặp người đàn ông kia, nhưng cậu luôn cảm nhận được lúc nào người kia cũng ở bên mình.

“Ai… anh bạn nhỏ, không muốn làm ăn nữa hay sao, khách đến mà cũng không thèm chào hỏi.”

Jaejoong bỏ cái quạt đang che ở mặt ra, híp mắt nói:

“Chỗ này của tôi chỉ có bán quần lót dành cho bé trai thôi, còn một cái to quá cỡ này, không biết anh đẹp trai có cần không?”

Nhìn lưng của người con trai đẹp tựa thái dương, người đeo kính làm bộ như một người cmua hàng chân chính, lựa xem quần áo trong quán.

“Uây, xem ra chúng ta còn phải vào bên trong xem hàng.”

Jaejoong xoay người một cái, ngồi xuống, cầm cái quạt nhỏ phẩy phẩy vài cái.

“Mỗi lần đều như vậy, tôi đều không con gì để nói.”
Bên kia, người đàn ông mặc tây trang màu đen, tóc cũng đã nhuộm đen trở lại, nhìn thật bảnh bao.

“Cậu biết rõ tôi hôm nay sẽ đến, thế mà không thèm mời tôi lấy một ly nước trái cây, không thì món gì đại khái cũng được.”

Jaejoong đi đến, rót một cốc nước rồi đưa cho người nọ.

“Như thế nào mà mỗi tuần hai lần anh Thạch đây đều rảnh rỗi đến thăm cửa hàng nhỏ bé của em a, thật vinh hạnh quá a.”

Bàn Thạch bỏ kính ra, ngồi xuống ghế, hai tay chống đầu gối rồi nói nhanh như gió.

“Tôi thật sự nguyên lai đều do cảm thấy cậu là một cậu bé rất lương thiện a.”

“Thiện lương với làm phiền nhau có gì liên quan”

Bàn Thạch nhìn cậu hồi lâu, nhưng cậu cũng không nói gì quá phận.

Tiểu miêu cười lộ ra cả hàm răng trắng, cậu biết Bàn Thạch đang yêu, mà hơn thế còn đặc biệt biết Đại Sâm làm thế nào để theo đuổi Bàn Thạch. Nhưng mà rõ ràng một điều ai cũng có thể thấy là, từ khi yêu, Bàn Thạch từ đầu đến chân đều trở nên rực rỡ hẳn, khiến cho lần đầu đến đây Jaejoong còn nghĩ anh là một mỹ nam từ đâu tới.

“Chồng của anh đâu?”

“Cùng chồng cậu đi ra ngoài.”

Bàn Thạch nói xong, nhanh chóng nhổ nước bọt…phí phí phí.

Tiểu miêu liền trở nên vui vẻ.

“Thằng nhóc thối, cậu quen thói trêu trọc người”

Tiểu miêu ném cho Bàn Thạch một cái nhìn khinh bỉ, sau đó nhìn thấy hắn rên đầu nổi vạch đen.

Ở đây không có điều hòa, vì thế không khí thực sự nóng, tuy rằng đã vào thu nhưng thời tiết thì vẫn cứ nóng như lửa đổ.

Bàn Thạch tao nhã lau mồ hôi, tiểu miêu tự dung thấy mình gặp phải ảo giác, cảm thấy Bàn Thạch như mang đến hơi thở của người kia.

Ho khan hai tiếng, tiểu miêu nói.

“Lần này tới lại muốn buôn chuyện gì?”

Bàn Thạch thổi phì phò vài cái, không chịu được nữa đành giật lấy cái quạt.

“Tôi đến là muốn báo, dạo gần đây sếp bị cái cô Trần tiểu thư bày mưu quyến rũ, đúng là con gái thật kinh khủng mà.”

“Đừng nói như thế, biết sau này anh cũng không nên duyên phận với con gái nhà người ta, nhưng mà trên thế giới vẫn nhiều con gái tốt lắm.”

“Cậu thật là lac quan a!”

Bàn Thạch cởi bớt cúc áo sơ mi, lộ ra một vết hồng hồng ở cổ. Jaejoong trông thấy ánh mắt lóe lên.

“Không thể nào, chắc phải rất kịch liệt!~”

Bàn Thạch mắt giật giât, đầu óc chậm tiêu hóa lời nói của Jaejoong, rồi để ý tới cổ mình liền nhanh chóng che lại.

“Đừng hiểu lầm, đừng hiểu lầm. Đừng có hiểu lầm nha….”

“Tôi có hiểu lầm gì, vốn nó là sự thật mà!”

 

Sau đó là màn đuổi bắt của một người đàn ông ngây thơ với một cậu bé sảo trá.

Jaejoong rất thích Bàn Thạch, cảm giác hai người thật giống nhau. Jaejoong cũng hiểu mẹ cậu ra điều kiện để không cho phép bất cứ ai tổn thương cậu, nhưng mà có lẽ như vậy thật là  không công bằng với Yunho.

‘Có lẽ mẹ chỉ muốn chúng ta bình tĩnh lại một chút, kỳ thật quan trọng nhất chính là chúng ta cần bình tĩnh lại một chút, xem bản thân mình cần gì.’

Bàn Thạch xoa xoa đầu Jaejoong:

“Nghĩ gì mà thất thần vậy?”

“Ừm. Nghĩ xem chút nữa về còn đi dạo với mẹ, gần đây thành thói quen rồi.”

“Cái tên Vương Lạc kia gần đây lại tới sao?”

“Vương Lạc? Cái ông chú biến thái Vương Lạc sao? Ông ta chả hiểu gần đây uống phải thuốc gì mà lúc nào cũng tới, cơ bản thì đều đến vào lúc ăn cơm.”

Bàn Thạch vẻ mặt ngưng trọng, tiểu miêu nhanh miệng nói tiếp.

“Không có việc gì đâu, chỉ là đến ăn cơm, sau đó lại về.”

“Gần đây có người hay theo dõi cậu không”?

Jaejoong cầm lấy kính dâm của của Bàn Thạch, ướm thử lên mặt mình.

“Thể nào chả có, trước kia không phải còn bị người ta đánh cho nhập viện luôn sao.”

Bàn Thạch xoa xoa cằm, bộ dáng trầm tư.

Jaejoong đeo kính râm, đứng dậy đến chỗ sạp hàng, sau đó lại tiếp tục rao hàng. Gần đây cậu hình thành rất nhiều thói quen, chẳng hạn như ăn cơm cùng cái ông chú biến thái kia, ăn cơm xong sẽ đi dạo cùng mẹ, cứ hai buổi một tuần thì Bàn Thạch sẽ tới nói chuyện phiếm…

Một ngày thật phong phú, bình tĩnh nhưng không bình thản.

Jaejoong thật sự hiểu, Bàn Thạch và ông chú biến thái kia bề ngoài là tới gây sức ép, nhưng kỳ thật là đến bảo vệ cậu.

Mà sự thật thì hiện tại đối cậu, cậu không có chút gì quan tâm hay để ý tới thân phận của bản thân, bởi vì dù sao bao nhiêu năm nay so với mấy chục ngày vừa qua cũng chả khác gì nhau. Cho dù cậu là con của vua hay là con của một người nông dân đi chăng nữa, thì cậu vẫn phải tự tay làm ra của ăn, của tiêu, vẫn phải tự kiếm tiền nuôi gia đình.

Và còn có…. Tình yêu.

Jaejoong biết cậu vẫn còn rất trẻ con, cậu thường không khống chế được bản thân, luôn nghĩ về hắn. Cho dù là hoàn toàn không có chuyện gì, thì cậu cũng sẽ nghĩ đến chuyện liên quan đến hắn.

Bàn Thạch chơi với Jaejoong nguyên cả buổi chiều, nóng chảy mồ hôi nhưng không dám cởi bớt đồ, làm cho Jaejoong thực sự rất vui.

Giúp Jaejoong dọn hàng, Bàn Thạch như có chút do dự nhưng cuối cùng vẫn là không nói.

Jaejoong cười, chỉ chỉ phía sau Bàn Thạch. Dưới trời chiều, một người đàn ông cao lớn đứng nhìn chằm chằm về phía này.

“Anh Đại Sâm!” Tiểu miêu vui vẻ vẫy vẫy tay.

Bàn Thạch thần tình bỗng chốc ngưng trọng lại, quay đầu sang chỗ khác, vẻ mặt như thỏ con.

“Cậu tới đây làm gì?”

Đại Sâm chỉ chỉ về phía chiếc xe cho Bàn Thạch, mặt không chút đổi thay nói.

“Mới đổi, tới đón cậu.”

Chỉ nghe Bàn Thạch hét lên một tiếng “Ah” sau đó thấy mỗi một cỗ mù mịt.

Jaejoong thấy Bàn Thạch chạy đến chỗ cái xe, sờ sờ, mó mó, miệng cứ huýt sáo hoài, cậu quay qua nói với Đại Sâm:

“Không ngờ tới anh sài chiêu xe cộ nha, đây là lần thứ tư trong tháng đổi xe rồi đó, chẳng qua Bàn Thạch thích xe một chút thôi… mà…a”

Jaejoong vẻ mặt châm chọc Đại Sâm, cùng Đại Sâm đấu nhãn.

Đại Sâm hai mắt chớp một cái, sau đó khẽ gật đầu.

“Chúng tôi về trước!”

Jaejoong cười toét miệng, cúi đầu, cố ý nói bằng một chất giọng là:

“Chúc hai người trăm năm hạnh phúc, sum vầy, săm lốp khỏe mạnh…”

Nhìn phía dưới bầu trời chiều ảm đảm, có hai bóng dáng người nam nhân cao lớn như nhau, một người như mèo bị giẫm phải đuôi, một người chả khác gì đầu gỗ sát bên nhau, nhìn thế nào cũng thấy thật hòa hợp.

Jaejoong nhìn, say mê nhìn hai người họ trong chốc lát, sau đó vỗ vỗ mặt.

“Trời sắp mưa, mau thu dọn, mau thu dọn quần áo… về nhà ăn cơm… về nhà ăn cơm…”

Kim Jaejoong khi đó cứ nghĩ rằng, rồi thời gian nhất định sẽ trôi qua thật nhanh, và vẫn cứ yên lặng như vậy qua đi. Nhưng ai biết được ông trời chính là hay đùa giỡn với cuộc đời, rõ ràng chỉ một việc bình thường nhưng lại có thể làm cho một tiểu miêu vốn đã muốn bình tĩnh lại hoàn toàn trở nên điên cuồng. Cậu bé kia không kiêng nể gì mà lộ ra bản tính, thậm chí còn không kiềm chế được mà cái nhau với mẹ.

Đúng vậy, ai biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì?
Có lẽ cũng không hẳn đã là chuyện xấu.

Dưới trời chiều, một nam thanh niên lảo đảo đi về nhà.

—TBC—

Posted in Yunjae fanfic | Tagged , , , , , , , | 1 Comment

[Yunjae] Hàng vỉa hè – Chapter 36

Chương 36

Ở trong bệnh viện, Jaejoong mỗi ngày đều gọi điện về nhà, nhưng dù gọi thế nào thì vẫn chỉ nghe tiếng chuông điện thoại kêu, sau đó thì dừng lại.

Mỗi ngày, rồi mỗi ngày qua đi, cho đến khi cậu rời bệnh viện, ánh mặt trời chói chang làm cậu lóa mắt khó chịu.

Jaejoong gập điện thoại, ngây ngốc nhìn khoảng không bao la xanh ngắt. Sau đó tiến đến điểm dừng, lên một chuyến xe bus chật chội về nhà.

Trong đầu cậu giờ chỉ có hai hình ảnh, một là người đàn ông yên lặng nhìn cậu, ôm cậu vào lòng, hôn cậu, bên cạnh cậu. Một là hình ảnh ánh mắt tuyệt vọng của mẹ.

Jaejoong lắc lắc cái đầu, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ. Hai người họ, đối với cậu đều rất quan trọng, nhưng nếu ép cậu phải lựa chọn một người quan trọng nhất, cậu cuối cùng sẽ chọn mẹ. Nhưng mà, trước mắt, cậu cần phải cố gắng hết sức để thuyết phục mẹ, nếu như… nếu như đã cố gắng vậy rồi mà mẹ vẫn không đồng ý… cậu sẽ nghe theo lời mẹ.

Jaejoong che mặt, cậu cảm thấy thực sự sợ hãi.

Cậu nhìn không thấu, nghĩ không thông, hiện tại, rốt cuộc cậu muốn gì. Cậu đã từng muốn mình phải thật trưởng thành, có trưởng thành mới có thể khiến mẹ cậu an tâm, nhưng cuối cùng cậu lại khiến mẹ chịu đả kích nhiều như vậy.

Yêu Jung Yunho, cậu thực sự không biết phải làm gì. Bình tĩnh trở lại, Jaejoong biết, chỉ có cậu mới hiểu một khi đã đau lòng thì hít thở thôi cũng thật đau. Cậu cảm giác những chuyện xảy ra mấy hôm nay như một giấc mộng, có vui, có buồn, có họa nạn khó khăn và có đau đến tâm tan phế liệt.

Mỗi một lần, cậu đều có người ấy ở bên.
Kim Jaejoong rất sợ, đầu óc cậu ngập tràn hình ảnh của người kia, hơi ấm và sự dịu dàng của người kia, muốn tan biến không được.

Jaejoong sợ, sợ cậu sẽ làm mẹ càng tổn thương.

Nếu như, tất cả những thống khổ này chỉ một mình cậu gánh chịu, thì thật tốt… nếu chỉ một mình cậu phải đau… cậu cam tâm… tình nguyện… Giá như là vậy… thì thật tốt…

=========

“Sếp, thực sự phải làm như vậy sao?” Bàn Thạch ở trong xe, nhìn ra ngoài cửa sổ, chậm rãi quan sát hành động của Jaejoong.

“Ừ.”

Bàn Thạch mấy hôm nay nhận nhiệm vụ quan sát theo dõi Jaejoong, anh hiển nhiên hiểu ý đồ của sếp mình, nhưng mà… ai~… Kim Jaejoong còn nhỏ, muốn suy nghĩ chu toàn tất cả mọi chuyện, chuyện này khó mà có thể thực hiện được.

Nhìn cậu bé kia xoa xoa thắt lưng, ngay cả Bàn Thạch còn cảm thấy đau lòng, vậy thì càng không thể nói sếp của anh sẽ còn đau đến mức nào.

“Yêu nhau quả nhiên thật kỳ lạ” Bàn Thạch xoa xoa cằm nói.

Vừa mới cúp máy sếp thì điện thoại lại reo lên.

“Gì đó?” Bàn Thạch tức giận nói.

“Cậu đói không?”

Bàn Thạch run rẩy, tận lực bình tĩnh lại, xoa xoa cho đỡ nổi da gà.

“Ăn.”

“Được.”

Đáp nhanh… Yên lặng hồi lâu… chỉ nghe thấy tiếng thở…

“Cậu có chuyện khỉ khô gì thì nói nhanh lên.”

“Mẹ Kim Jaejoong đến gặp Boss.”

“A…!!!!”

===

Jaejoong về nhà, nhưng trong nhà lại không một bóng người.

Trái tim như vỡ nát, Jaejoong thực sự rất sợ hãi.

“Mẹ! Mẹ ơi!”

Hỗn loạn vò đầu, Jaejoong ngồi xổm trước cửa, cho đến khi có một đôi chân to đứng trước mắt cậu.

“Kim Jaejoong.”

“Anh Thạch.”

“Mẹ cậu đi tìm sếp rồi.”

Nhìn vào đôi mắt cậu bé này, lần đầu tiên Bàn Thạch cảm thấy được sự bất lực, đôi mắt hồn nhiên, thân hình đơn bạc như vậy nguyên lại phải gánh quá nhiều gánh nặng.

===

“Mẹ!”

Jaejoong gần như chạy xộc thẳng vào văn phòng của Yunho, bên trong hắn đang ngồi nghiêm chỉnh nhìn mẹ cậu.

Nhìn con mình xông vào, rốt cuộc bà cũng cười, Jaejoong trái tim như điên cuồng.

“Mẹ, mẹ…”

Bà xoa xoa đầu con, quay lại nhìn người đàn ông đang ngồi trong phòng sau đó rời đi.

Hắn gọi cậu khi thấy cậu định chạy đuổi theo ra ngoài.

“Jaejoong!”

“Mẹ của em, mẹ!”

“Anh có chuyện muốn nói với em. Mẹ của em sẽ chờ em ở cửa.”

Hắn mỉm cười ôn nhu, Jaejoong hai cánh tay buông xuống, đi đến bên cạnh hắn. Tiếp đó là cái ôm ấm áp của hắn.

“Mẹ em quả là một người phụ nữ lợi hại.”

“Đang nói gì đó?”

Tiểu miêu có chút không tự nhiên, dù sao đây cũng là chuyện của mẹ.

“Chuyện gì?”

Hắn kéo đầu cậu, làm cho cậu nhìn mình.

“Mẹ em đưa ra cho anh một yêu cầu, nếu anh có thể làm được, anh sẽ có thể ở bên cạnh em.”

“Yêu cầu gì?” Jaejoong khẩn trương, cầm lấy tay hắn. “Em với anh cùng làm!”

Hắn lấy tay chỏ lên trán cậu nói.

“Chuyện này a, chỉ có anh mới làm được, mà cũng chỉ có anh mới được phép làm a.”

“Jung Yunho!!!!”

Hắn hôn lên môi Jaejoong, nhẹ nhàng, dịu dàng và ôn nhu.

“Cho đến khi anh hoàn thành nhiệm vụ, anh sẽ không gặp em.

Jaejoong đôi mắt mở to hết cỡ, như chờ đợi một lời giải thích từ hắn.

“Nói đi, nói cho em biết nguyên nhân?”

“Em có nguyện ý chờ anh không?”

Jaejoong lắc đầu, hung hăng cầm lấy tay hắn.

“Anh đang nói gì vậy! Tại sao phải chờ, nói cho em biết ngọn nguồn, chúng ta có thể cùng nhau làm mà.”

“Không, chuyện này chỉ được phép anh làm.”

“Jung Yunho, anh có ý gì! Có phải… anh buông tay?” Jaejoong tâm lí sợ hãi giờ biến thành nỗi chua xót, người đàn ông này thậm chí không muốn nói cho cậu bất cứ chuyện gì, cho dù là chuyện của cả hai người họ, hắn vẫn lựa chọn yên lặng không nói cùng cậu sao.

“Vì sao?… Vì cái gì?… Anh xem thường em sao?!!!”

Hắn cười lắc đầu, muốn ôm cậu nhưng lại bị cậu đẩy ra.

“Anh không muốn nói!!!”

“Jaejoong?”

“Em đi hỏi mẹ!”

Hắn đứng đó, nhìn bóng dáng cậu chạy ra ngoài, không hề nhúc nhích.

Bàn Thạch nhìn qua sếp mình, chậm rãi đóng cửa lại. Anh biết, sếp sẽ không bỏ rơi đứa bé kia, hắn rất yêu cậu ấy.

===

Jaejoong chạy đuổi theo mẹ, nhìn thấy mẹ đang ôn nhu, bình tĩnh đứng ở cửa thì nhất thời cơn tức giận biến mất,

“Mẹ, mẹ và anh ấy đã nói gì vậy?”

Bà cầm tay con trai mình, hai mẹ con nắm tay nhau đứng ở ngã tư đường.

“Mẹ nói, đợi khi nào con 20 tuổi, nếu như cậu ta còn yêu con thì…”

“Mẹ! Mẹ đang nói gì vậy?”

“Mẹ đồng ý cho hai đứa bên nhau.”

“Mẹ!” Jaejoong ánh mắt không hiểu nhìn mẹ cậu “Vì sao?”

Bà lại nắm tay con mình.

“Jaejoong, nếu như con tin cậu ta, như vậy, hãy cùng cậu ấy đợi đi.”

Jaejoong không hiểu mẹ mình làm vậy mục đích gì, liên tiếp quay đầu ngoái về phía văn phòng Yunho.

“Con….”

“Jaejoong, con lại muốn bắt chước những người trưởng thành sao? Con và cậu ta hiện tại hẳn là cảm thấy vô lực phải không? Tuy bề ngoài con lúc nào cũng hi hi ha ha tươi cười, nhưng thực tình trong lòng con lại rất không kiên định. Mẹ biết Yunho là một người có năng lực, nó nhất định sẽ thành công, cho nên con à, chờ vài năm nữa, con sẽ hiểu được dụng ý của mẹ.”

“Con không hiểu! Con hiện tại đã lớn khôn rồi, mẹ, con yêu anh ấy” Cuối cùng, Jaejoong cũng bật khóc nức nở. “Thật sự rất yêu…”

Bà ôm con vào lòng, gắt gao che chở.

“Mẹ biết, mẹ biết. Nhưng mà mẹ càng hy vọng thời gian sẽ cho mẹ một đáp án.”

“Mẹ. . .”

Jaejoong nắm tay mẹ, mơ hồ nghe mẹ bà nói, nhưng chính cậu cũng không thể đến tìm hắn, cho đến khi cậu 20 tuổi sao?

Một tháng sau….

“Ai… Mua đê…mua đê…! Toàn hàng hiệu thôi, toàn hàng hiệu thôi! Chỉ với 100 nghìn, có ngay hàng hiệu để sài, đừng bỏ qua cơ hội ngàn vàng này.. mua đê. ”

“Ai gu —— xin chào, xin chào!”
“Ai mua đê —— vòng tai, khuyên tai đang đại hạ giá! Đi qua không được bỏ mất cơ hội này!”

Tiếng rao hàng thật quen thuộc, trong gian hàng nhỏ, Jaejoong đang ngồi bắt chéo chân nhìn những người đi đi lại lại trên đường, bên người là tờ báo ngày hôm nay, trên đó viết Jung Yunho đã thâu tóm thêm được một công ty… tạo nên những kỳ tích trên thương trường…

Cuộc sống gần như quay trở lại vạch xuất phát trước kia, Jaejoong ngồi chồm hổm nhìn khoảng không bên ngoài, khi mà những hàng quán vỉa hè trước kia đã dẹp bỏ. Chẳng qua là ngã tư hỗn loạn trước kia được quy hoạch quy củ lại thành một khu hàng quán, và khu phố cũng có một cái tên mới là Kỳ Nguyện Phố.
“Hết thảy đều trở lại điểm khởi đầu?”

Jaejoong ngậm một cái kẹo lớn, nhai nhai mút mút nói.

“Ban đầu… ban đầu… ban đầu…là như thế nào?”

Ban đầu chính là cậu vẫn mãi là mộ người bán hàng quán, mãi mãi chỉ bán quần áo vỉa hè, thủy chung không bán những hàng hóa xa xỉ như các shop thời trang. “Anh nói… có phải không?”

— TBC —

Posted in Yunjae fanfic | Tagged , , , , , , , | 1 Comment

[Yunjae] Hàng vỉa hè – Chapter 35

Chương 35

Hôm nay bù chapter cho các bạn nhé ❤ 
“Tỉnh rồi?”

Jaejoong cảm thấy có gì đó đang xoa má mình, mơ mơ màng màng rồi chậm rãi mở mắt ra.

Sau đó miệng liền bị hôn chụt một cái.

“Làm sao vậy?”

Jaejoong tưởng mình chắc là ngủ quên, giờ được người đàn ông này đánh thức. Nhưng chính là cảm thấy buồn buồn, ngỡ như việc mình vừa mới trải qua một sự tình kinh thiên động địa … bị bắt cóc ấy là thật.
Nghĩ vậy, tiểu miêu lập tức vươn người đậy, sau đó ôm lấy cổ người đàn ông trước mặt.

“Anh không sao chứ?”

Hắn cười thật ôn nhu, nhẹ nhàng xoa đầu cậu.

“Chỉ cần cho anh hôn một cái, mọi chuyện sẽ không sao.”

“Đã bảo anh đứng đắn cơ mà!” Jaejoong muốn cốc cho hắn một cái vào đầu, nhưng lại phát hiện ra cổ mình vặn vẹo có chút khó khăn, liền nhớ lại mọi sự tình. Theo bản năng, Jaejoong lại ôm lấy cổ Yunho, nói cái gì cũng không nói, chỉ ôm hắn. Hắn biết, tiểu miêu này tuy rằng rất gan dạ, nhưng mà vẫn có chút ngốc nghếch. Tay thuận theo lưng cậu vuốt ve, còn môi nhẹ nhàng hôn lên vành tai cậu.

“Thật sự không sao rồi.”

“Từ nay về sau, có phải hay không, em sẽ thường xuyên gặp phải những chuyện như vậy, giờ em mới có thể hiểu được cảm giác của những kẻ giàu có, vì sao họ lại phải thuê nhiêu vệ sĩ đến vậy, không phải cũng chỉ vì những sự tình kiểu này sao?”
“Đồ ngốc này, nghĩ gì vậy?”

“Nghĩ xem làm sao để sau này có thể khỏe mạnh mà sống thôi.”

Hắn lắc đầu, vỗ vỗ Jaejoong, sau đó kéo cậu ra, đối mặt với hắn, đôi môi không tự giác tìm đến nhau.

Tiếng thở dốc, những áp lực những ngày qua, toàn bộ biến thành một nụ hôn mãnh liệt.
Tay Jaejoong có chút run rẩy, cổ lại rất đau, nhưng người đàn ông này thật ôn nhu, hiểu được vết thương của cậu. Cho nên, tiểu miêu cũng muốn nhiệt tình đáp lại hắn.

Cho đến khi nghe tiếng cửa mở, hai người mới lưu luyến buông nhau ra, nhưng tiếp theo tiểu miêu bỗng chốc hồn bay phách lạc khi thấy người đứng ở cửa kia là ai. Jaejoong trong lòng thực sự chưa bao giờ chuẩn bị cho sự tình này.

“Mẹ!”

Trước kia, mẹ chính là cả thế giới của Jaejoong.

Thế nhưng, hiện tại, nhìn bàn tay mình đang nắm lấy tay người đàn ông này, Jaejoong có chút sợ hãi, việc này tới quá đột ngôt, cậu còn chưa nghĩ đến sẽ nói cho mẹ nghe về mối quan hệ của mình và Yunho như thế nào.

“Mẹ!” cậu lại gọi một tiếng nữa.

Nhưng người phụ nữ đứng ở đó, vẫn không đáp lời.

Jaejoong lo sợ, chống tay ngồi dậy, muốn đứng lên nhưng lại bị hắn ngăn lại.

Hắn nhìn cậu, cho cậu một ánh mắt an tâm, sau đó cười đi đến trước mặt người phụ nữ.

“Cháu chào bác gái.”

Bà đáp lại hắn, nhưng mà đáp lại hắn bằng một cái tát, nhanh mà hữu lực.

“Vì sao?”

“Mẹ!!!” Jaejoong kích động lao ra khỏi giường, nghiêng ngả, lảo đảo chạy đến bên Yunho.

“Anh không sao chứ?”

Cậu quay đầu lại nhìn bà, mặt bà tái nhợt, không ít những nếp nhăn. Cậu biết  mẹ của cậu tuổi không còn trẻ, đây chính là lúc mẹ cần cậu nhất, nhưng cậu lại giáng cho mẹ một đòn nghiêm trọng như vậy.

Đây gọi là gì, là đông tính luyến ái, con trai bà yêu đàn ông, yêu Jung Yunho. Đây chính là yêu, nhưng mà trong mắt người khác, căn bản tình yêu này là quái dị, là trái với luân thường đạo lí.

“Mẹ!” Jaejoong cầm tay mẹ, bà đã đỏ hoe đôi mắt, nhìn đứa con một cái rồi xoay người ra đi.

“Mẹ!!” Jaejoong đuổi theo bà, hắn vội chạy nhanh ôm lấy eo cậu.

“Jaejoong, Jaejoong.”

“Buông ra, mẹ của em, em muốn cùng mẹ nói chuyện.”

“Nói gì?”

Lời nói của hắn như một gáo nước lạnh dội vào người cậu, Jaejoong lập tức ngừng lại.

Thật không ngờ, trăm triệu lần cậu cũng không ngờ.

Chính cậu, quả nhiên còn thật trẻ con ấu trĩ, mọi chuyện vẫn chưa suy nghĩ thấu đáo, chỉ làm theo cảm xúc cá nhân, thật sự rất buồn cười. Nguyên lai, cậu nghĩ, chỉ cần cậu có được Yunho, có được mẹ ở bên cạnh, như vậy cậu đã là người hạnh phúc nhất thế gian này. Nhưng mà, cậu đã quên, quên mất rằng Yunho và mẹ cậu còn có một tầng vách ngăn, còn kiên cố hơn tường đồng vách sắt.

Nhìn tiểu miêu lui mình về ngồi cuộn mình trên giường, đầu chôn vào hai đầu gối, hắn thực sự muốn một điếu thuốc, hắn cảm thấy thật bất an và vô lực. Vươn tay tới, vuốt ve mái tóc tiểu miêu, nhưng mà miệng lại không thể nói được điều gì. Tay đột nhiên bị nắm lấy, người nãy giờ ngồi đó không nói gì bỗng ngẩng đầu, ánh mắt hồng hồng nhìn Yunho.

“Em lần này sẽ bất chấp tất cả yêu anh, bất chấp mạo hiểm, nhưng nếu anh dám làm tổn thương em, thì em sẽ không bao giờ tha thứ.”

Hắn đột nhiên bật cười, lộ ra hàm răng trắng sáng, tiểu miêu nhà anh, đáng yêu muốn chết. Vội kéo người vào trong lòng ngực, sau đó nghe thấy tiếng tiểu miêu nghẹt mũi khóc rống lên, một bên vừa khóc, một bên vừa kể chuyện của cậu và mẹ ngày xưa.

Câu chuyện từ rất lâu trước đây, chuyện gần đây và cả chuyện của những ngày Yunho xuất hiện.

===
Bên kia, bên ngoài bệnh viện, Đại Sâm đang ngồi nhai bánh mì kẹp, nhìn qua người đang ngủ bên ghế phó, sau đó nghiêng người qua hôn trộm.

Tay bịt mũi người kia một chút, cho đến khi Bàn Thạch nghẹn, mặt mày đỏ bừng tỉnh dậy.

“Làm…” Còn chưa nói hết câu đã bị Đại Sâm tọng nguyên cái bánh vào miệng, nghẹn.

Nhìn miệng người kia còn vương một chút nước sốt, Bàn Thạch cố nuốt xuống một ngụm bánh.

“Sớm muộn gì… tôi cũng giết cậu.”

Đại Sâm không nhìn Bàn Thạch, sau đó vươn đàu lưỡi liếm liếm chút nước sốt còn dính bên khóe miệng.

“Có cần nghĩ xem giúp Boss làm gì không?”

Bàn Thạch vòng tay, lắc đầu.

“Sự tình quá đột ngột, hơn nữa chuyện này chúng ta cũng không thể giúp được gì, không cần nghĩ. Nghe theo sếp phân phó đi, hiện tại bọn họ chắc là đang nói đến chuyện này. Dù sao thì cậu bé kia cũng là người quan trọng nhất đối với bà ấy… Sếp lần này gặp phải chướng ngại vật lớn rồi…”

“……”

Bàn Thạch quay đầu qua nhìn mặt nghiêng của Đại Sâm.

“Cậu gần đây rất kỳ quái.”

“Làm sao?”

“Hôn môi.”
“. . . . . .”
“Nếu tôi nhớ không lầm, bị cậu hôn hai lần đi.”
“. . . . . .”
“Có ý tứ gì?”
Đại Sâm chậm rì rì quay đầu qua, phản kháng lại biểu tình nghi ngờ của Bàn Thạch, tay nhanh chóng chế trụ cổ anh, sau đó lại hôn môi.

“Thả… buông ra… này… a!!!!”

Bàn Thạch một tay đập mạnh vào ngực Đại Sâm, tay còn lại thì chùi chùi môi.

“Cậu, cái quái nào còn dám cho lưỡi vào miệng tôi.”

Đại Sâm  không khó để nhận nhận ra ánh mắt tức giận của Bàn Thạch, nhưng mà xem nhẹ mọi thứ, theo trái tim, mặt tiến từng chút một đến gần Bàn Thạch.

Bàn Thạch hơi bối rối, không biết phải làm gì, mơ hồ nhận ra Đại Sâm bắt đầu có những biểu hiện đối với mình, nhưng mà biểu hiện này là gì?

Môi hôn chụt lên môi Bàn Thạch trong nháy mắt, Đại Sâm không có tiến công thêm, mà sau đó chỉ cười, dùng ngón tay lau đi nước sốt đang dính trên miệng anh.

“Boss tỏ tình rồi.”

“Hả?”

“Cho nên, chúng ta cũng vậy đi.”

“A  a a a a a â  a!!!!!!”

Đại Sâm không phải dạng phúc hắc, thậm chí có thể nói là rất ngu ngơ và dễ xúc động. Hiện tại, trong tình hình như thế này lại đi tỏ tình cùng với Bàn Thạch. Nhưng mà, Bàn Thạch thật đáng thương như một kẻ vừa ăn đòn cảnh cáo, hoàn toàn không hiểu được chuyện gì. Miệng anh chỉ có thể ngoác rộng, mắt mở to và biểu hiện thì giống như một con lừa.

Một chút cũng không lãng mạn, một chút cũng không ôn nhu, chả khác gì ngày hằng ngày đều phải đi vệ sinh, Đại Sâm cứ như thế tỏ tình phi hoa lệ lệ với Bàn Thạch.  ╮(╯▽╰)╭
Nhưng mà, cái chuyện tỏ tình như thế này, hơn thế nữa là lại tỏ tình cũng anh em vào sinh ra tử thế này, rất dễ bị xem là trêu đùa.

“Đây không phải là chuyện đùa đâu.” Đại Sâm nhàn nhã lấy bánh bao ra, cắn một miếng.

Bàn Thạch hóa đá.

“Đừng có tìm cách trốn tránh.”

Đá bắt đầu nứt tanh tách.

“Chuyện này là vì muốn che chở cậu nên thích.”

Đá bị phong hóa.

“Không cần phải trả lời nhanh như vậy, được rồi, cậu ngủ tiếp đi.”

Bàn Thạch đã hóa thành cát.

—TBC—

Posted in Yunjae fanfic | Tagged , , , , , , , | 1 Comment